CA KHÚC NƠI ĐÓ TÌNH YÊU
Đi qua hoa cúc

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
Ngày gửi: 10h:18' 07-03-2024
Dung lượng: 1.1 MB
Số lượt tải: 7
Nguồn:
Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
Ngày gửi: 10h:18' 07-03-2024
Dung lượng: 1.1 MB
Số lượt tải: 7
Số lượt thích:
0 người
Đi Qua Hoa Cúc
Nguyễn Nhật Ánh
Chia sẽ ebook : http://downloadsachmienphi.com/
Tham gia cộng đồng chia sẽ sách :
:https://www.facebook.com/downloadsachfree
Cộng đồng Google :http://bit.ly/downloadsach
Fanpage
Chương 1: Đi Qua Hoa Cúc
Trước nhà bà nội tôi có một cây bàng cao thật cao . Mỗi lần
về thăm nội, khi chiếc xe gobel của ba tôi ngoặt quanh cái
giếng đá đầu làng, bao giờ tôi cũng nhấp nhổm ở yên sau và
hồi hộp ngước mắt trông lên. So với dãy hàng rào dâm bụt
của những ngôi nhà nằm dọc hai bên con đường đá sỏi, kể cả
ngọn sầu đông và cây sứ trắng toả hương thơm nức mũi
trước sân nhà bà tôi lúc nào cũng vươn cao sừng sững. Khi
nhìn lên, hễ thấy tán bàng xanh um kia hiện ra trong tầm
mắt như một chấm đen mỗi lúc một lớn dần, tôi biết ngay đã
sắp đến nhà bà. Và thế
là tôi không nén nổi nụ cười sung sướng. Và cả e thẹn nữa,
chẳng hiểu vì sao . Những lúc đó, bao giờ tôi cũng úp mặt
vào lưng ba tôi để giấu đi nỗi xao xuyến của mình.
Cũng như vậy, trước ngõ nhà ông ngoại tôi là một hàng rào
hoa giấy đỏ. Hoa không thẫm, chỉ
đỏ hồng. Vì trồng lâu năm nên cây uốn lượn chằng chịt, gốc
nào gốc nấy to bằng bắp chân người . Hoa rực rỡ từng chùm,
từng nhánh, phủ kín cả hai trụ cổng bằng đá ong lâu ngày
lên rêu xanh mướt.
Quê nội tôi thuộc một làng miền núi . Quê ngoại tôi ở miệt
đồng bằng. Nhà ông tôi ở cách đường quốc lộ non một cây
số về phía biển. Nhưng vì không bị cây cối che khuất nên
đứng trên đường người ta vẫn có thể trông thấy rõ mồn một
vừng hoa đỏ ối dưới kia . Sau này, khi đã đi xa, mỗi lần về
thăm ngoại, tôi ngồi trên xe đò băng qua cầu Cẩm Lễ, mắt
nôn nao ngóng về phía biển, hễ thấy hoa đỏ vẫy tay là biết
đã tới nhà.
Vườn nhà ông tôi không chỉ mọc toàn hoa giấy . Phía sau
dãy hàng rào rực rỡ kia là một cái mương nhỏ bao quanh
vườn đầy cá lòng tong. Từng đàn cá nhỏ li ti cứ suốt ngày rủ
nhau chui qua chui lại dưới những đám rong dại, bên trên
dương xỉ mọc đầy .
Cây me cao mọc sát bờ mương. Những chiếc lá con bé bằng
nửa móng tay chẳng những không che mát nổi lũ cá bốn
mùa nô giỡn, mà mỗi khi có một làn gió thổi qua, lại thi
nhau rụng đầy mặt nước khiến lũ cá nhát gan phải trốn chạy
cuống cuồng.
Khoảng sân rộng chạy dài từ gốc me vào tận hiên nhà, đầu
sân hoa cúc nở vàng. Hoa cúc nhiều màu, nhưng trong sân
nhà ông tôi chỉ có vàng hoa cúc. Hoa cúc tươi tắn mà dịu
dàng.
Dãy hoa giấy đỏ xốn xang ngoài ngõ xa nhờ hoa cúc mà bớt
phần gay gắt. Chứ nếu không, trước nắng ngồi trong nhà
nhìn ra, khắp đất trời chỉ một sắc chói chang, tỉnh mịch.
Thật ra, suốt bốn năm ròng rã ở nhà ông tôi, tôi có thiết tha
gì cúc vàng cúc trắng. Bốn mùa mười hai tháng tôi hết đu
đưa trên cây me đằng trước lại hì hục leo trèo cây xoài cây ổi
phía sau . Hoa cúc mỏng manh vô tích sự, ăn không được,
trèo cao té nặng cũng không xong. Đối với tôi, hoa cúc chỉ
dành cho dì Miên chiều chiều ra sân tưới nước, dành cho
ông tôi sai học trò hái phơi khô đem bỏ lẫn vào bình trà.
Vậy mà có một dạo tôi bỗng đem lòng yêu hoa cúc. Tôi
không cho dì Miên tưới nước nữạ Tôi giành lấy chiếc gàu mo
cau trên tay dì hăm hở chạy ra giếng đá ở vườn sau tự mình
múc nước tưới hoa . Rồi tôi ngồi lặng lẽ hàng giờ bên cúc
vàng lặng lẽ, thả hồn theo mây gió lang thang.
Tôi tha hồ mơ mộng. Tôi tha hồ nghĩ ngợi vẩn vơ . Đó là dạo
chị Ngà về ở với dì Miên. Đó là dạo chị Ngà hay nói “Miên
nè, đỗ tú tài xong, tao sẽ xin thi vào trường sư phạm. Ra
trường, tao sẽ xin về trường huyện. Tao sẽ ở đây với mày .
Tao sẽ lấy chồng người làng này, không đi đâu hết, mày có
thích không Miên?”. Năm đó, tôi mười sáu tuổi .
Chương 2: Đi Qua Hoa Cúc
Nhà tôi ở ven lộ, kế chân cầu Cẩm Lễ. Ba tôi đi công tác xa,
tôi ở nhà với mẹ và một bầy em năm đứa . Những năm tiểu
học, tôi học ở trường làng. Lên lớp sáu, tôi phải ra trường
huyện.
Tôi ra trường huyện, mẹ tôi lo . Trường làng nằm dưới xóm
Cây Duối, từ nhà đến trường tôi chỉ việc men theo con
đường đất quanh co chạy luồn dưới những khóm tre và
những tàng cây trứng cá. Còn trường huyện, mỗi ngày tôi
phải đạp xe đi về trên con đường gần hai mươi cây số. Nhất
là dạo đó các hãng xe tốc hành Phi Long, Tiến Lực ngày nào
cũng phóng vun vút trên đường y như hỏa tiển, đứng trong
nhà trông ra đã muốn nổi da gà.
Cuối cùng, mẹ tôi cho tôi xuống ở với ông tôi để dì Miên
ngày ngày chở tôi đi học.
Dì Miên là con út của ông tôi . Ông tôi có năm người con
nhưng bốn người con lớn, trong đó có mẹ tôi, đã lập gia đình
và ra ở riêng. Bà tôi lại mất sớm. Ông tôi với dì Miên trong
căn nhà gạch cũ lợp ngói âm dương với vô số những khung
cửa gỗ, những cánh cửa gỗ lim to bằng tấm phản, đen bóng,
nặng chịch, mỗi lần mở ra đóng vào cứ kêu cót ca cót két.
Chăm sóc cho ông còn có những anh học trò quanh năm
xách tráp theo ông học thuốc. Y sĩ thời Tây, nghỉ
hưu về làng, ông tôi hành nghề chữa bệnh. Tiếng tăm của
ông vang tận các huyện xa .
Người ta gọi ông tôi là thầy . Ông thứ bảy, thiên hạ gọi thầy
Thất.
Dì Miên lớn hơn tôi hai tuổi nhưng học trên tôi ba lớp. Hồi ở
tiểu học, tôi chỉ thua dì hai lớp.
Khi dì lên lớp ba thì tôi vô lớp một. Nhưng mải lêu lổng chơi
bời, tôi học đúp thêm một năm lớp năm. Hồi đó, mẹ tôi buồn
lắm. Nhưng mẹ rất thương con, chỉ la rầy tôi qua loa . Nói
chung, anh em tôi chẳng đứa nào sợ mẹ. Mẹ hiền khô .
Chúng tôi chỉ sợ ba . Nhưng ba tôi quanh năm vắng nhà. Mỗi
bận ba ghé về, mẹ lại không nỡ kể tội chúng tôi .
Chẳng có đòn roi, những năm cuối bậc tiểu học, tôi tha hồ
trốn học đi chơi . Sách giắt cạp quần, tôi theo đám bạn chăn
trâu lang thang suốt ngày ngoài đồng cỏ. Chúng tôi hì hục
be mương lấp bờ tát cá và thi nhau trèo lên cây phá các tổ
chim. Rong chơi chán, chúng tôi lại chia phe đánh lộn, vật
nhau bụi đất mù trời . Chiều nào cũng thấy tôi lếch thếch mò
về, không sứt trán cũng u đầu, mẹ tôi chỉ biết thở dài lấy
muối đắp cho tôi . Rồi đợi tôi đi ngủ, mẹ chong ngọn đèn
dầu, âm thầm lôi kim chỉ ra ngồi cặm cụi vá từng manh áo
rách để ngày mai tôi không có cớ nghỉ học nằm nhà.
Chính vì lẽ đó mà khi tôi bắt đầu vào lớp sáu, dì Miên đã lên
lớp chín. Rốt cuộc, dì chỉ chở tôi đi học được có một năm.
Trường huyện không mở cấp ba . Lên lớp mười, dì phải ra
tỉnh học.
Kể từ năm lớp bảy, tôi đành phải lủi thủi đi học một mình.
Những đứa học trò làng tôi khi ra trường huyện đều ở trọ lại
nhà người thân, chẳng có ai thân thích, mỗi ngày vẫn thường
nhong nhong hai buổi đi về. Có vài đứa bạn nhà ngay tại
huyện lị rủ tôi về ở chung nhưng mẹ tôi không cho . Mẹ sợ
tôi thoát khỏi tầm mắt mẹ, lại chẳng có người lớn trông nom,
sẽ bỏ bê học tập. Mẹ sợ tôi nằm lì ngoài huyện sẽ hóa thành
đứa lông bông, ba tôi về, mẹ tôi hết đường ăn nói .
Tôi không ở luôn ngoài huyện nhưng cũng chẳng về nhà. Tôi
tiếp tục ở với ông tôi dù dì Miên đã không còn ở đó. Dì ra
tỉnh học, mỗi tháng mới về thăm ông tôi một lần. Chỉ đến hè,
dì tôi mới về chơi ba tháng. Hoa phượng tàn, dì lại khăn gói
ra đi . Thay thế dì Miên cơm nước cho ông tôi là bà Sáu láng
giềng. Bà Sáu là em họ xa của ông tôi, năm mươi tuổi vẫn
không chồng, cam cảnh bà cô một mình một bóng. Chiều
chiều tôi thường thấy bà trải chiếu trước sân, ngồi ngó mông
ra hàng rào hoa giấy, bâng khuâng như thể ngóng đợi ai .
Nhưng tôi chẳng quan tâm đến bà Sáu nhiều . Dạo đó, tâm
trí tôi hoàn toàn bị anh em thằng Chửng thu hút. Tôi say
bọn chúng như điếu đổ.
Mẹ tôi sở dĩ cho tôi tiếp tục ở với ông trong những ngày dì
Miên đi học xa một phần vì thương ông quạnh quẽ nhưng
phần khác mẹ tôi muốn tôi xa đám bạn chăn trâu bên chân
cầu Cẩm Lễ, xa những ngày trốn học chạy lang thang. Mẹ tôi
không biết ở sau vườn nhà ông, chỉ
cách một đám khoai mì, có hai thằng nhóc còn nghịch ngơm
tinh hơn gấp một ngàn lần, vì vậy cũng hấp dẫn hơn gấp một
ngàn lần đám bạn cũ của tôi .
Anh em thằng Chửng bày tôi đủ trò mới lạ. Chúng xui tôi lấy
trộm cặp kiếng lão và đánh cắp thuốc Bastos của ông tôi
đem ra sau hè cho chúng. Trong khi tôi trố mắt tò mò, thằng
Chửng anh đặt điếu thuốc lên một miếng ngói bể rồi giơ cặp
kiếng hướng về phía mặt trờị Những tia nắng xuyên qua mặt
kiếng tụ thành một đốm sáng nhỏ trên đầu điếu thuốc. Tôi
kinh ngạc khi thấy điếu thuốc bắt đầu nghi ngút khói .
Thằng Chửng em vỗ tay, nhảy cẩng:
- Ác chiến chưa !
Chửng anh không nói gì. Nó lặng lẽ đưa điếu thuốc lên môi
rít một hơi, phun khói mù mịt. Nó thở khói ra cả đằng mũi .
Tôi tấm tắc khen:
- Mày hút thuốc không thua gì người lớn !
Nghe tôi khen, Chửng anh nhe răng cười . Nó chìa điếu
thuốc đến trước mặt tôi:
- Mày hút đi !
Tôi lắc đầu:
- Tao không biết hút.
- Không biết thì hút rồi sẽ biết. Lúc đầu, tao cũng có biết hút
đâu .
Tôi ngần ngại nhìn điếu thuốc trên tay nó:
- Dễ không ?
- Dễ ợt. Mày chỉ việc ngậm điếu thuốc vào mồm. Rồi nhắm
mắt hít thật mạnh là xong.
Tôi làm theo lời Chửng anh. Tôi đưa điếu thuốc lên miệng,
bặm môi hít mạnh. Tôi tưởng mọi sự “dễ ợt” như nó nói . Tôi
tưởng tôi có thể phun khói qua lỗ mũi như một tay chơi
chính hiệu
. Nào ngờ khói thuốc lá cay xè, đắng nghét. Tôi hít vào chưa
trọn hơi, khói đã xộc lên tận óc khiến tôi lảo đảo . Tôi liệng
vội điếu thuốc, hai tay bưng mặt, ho sặc sụa . Thậm chí tôi
phải ngồi bệt xuống đất cho khỏi buồn nôn.
Chửng anh cúi xuống nhặt điếu thuốc, liếc xéo tôi:
- Mày đúng là cù lần !
Nói xong, nó đưa điếu thuốc cho Chửng em, ra lệnh:
- Biểu diễn cho nó coi, mày !
Chửng em kẹp lấy điếu thuốc giữa hai ngón tay, trông điệu
nghệ không thua gì Chửng anh.
Rồi nó mím môi bập lấy bập để. Trước ánh mắt thán phục
của tôi, Chửng em bắt đầu trổ tài .
Không những phun khói qua lỗ mũi, nó chúm miệng thổi
hình chữ O . Những vòng khói tròn không ngớt tuôn ra từ
miệng nó khiến tôi nhìn ngây ngất.
Dòm vẻ mặt mê mẩn của tôi, Chửng anh tủm tỉm cười:
- Hay không mày ?
Tôi chắt lưỡi:
- Tuyệt cú mèo !
Chửng anh gật gù:
- Mày làm dư sức !
- Thôi, tao không dám đâu ! - Tôi rụt cổ - Khi nãy suýt nữa
tao chết sặc !
- Không sao đâu! Hút lần đầu ai mà chẳng vậy ! - Vừa nói,
Chửng anh giật điếu thuốc trên tay Chửng em đưa cho tôi Không tin, mày hút lại thử coi ! Lần này chắc chắn mày sẽ
thấy thích
!
Tôi lại đưa điếu thuốc lên miệng. Nhưng tôi không dám hít
mạnh như lần trước. Mà rít từng hơi ngắn. Khói thuốc luồn
vào miệng tôi, vẫn cay xè. Nhưng tôi đã thôi nôn ọe, cũng
chẳng ho hen. Tôi chỉ nhăn mặt.
Chửng anh khen:
- Được rồi đó !
Chửng em hỏi dò:
- Thích không mày ?
Thằng này nhỏ hơn tôi hai tuổi nhưng mỡ miệng ra là “mày
mày tao tao”, y như thể tôi bằng vai phải lứa với nó. Với anh
nó, nó cũng xưng hô ngang phè như vậy . Lúc đầu tôi quạu,
riết đâm quen. Tôi nhình nó, phun ra một bãi nước bọt:
- Tao chả thấy ngon lành gì cả ! Đắng bỏ xừ !
- Đồ nhà quê !
Chửng em bĩu môi chê . Cái giọng trịch như thượng của nó
khiến tôi sôi gan. Nó cứ làm như
nó là dân thành thị chính hiệu con nai . Nhưng tôi chẳng
thèm chấp Chửng em. Nó bố láo hồi nào đến giờ. Thằng
Chửng anh dễ thương hơn. Và cũng ranh mãnh hơn. Nó vỗ
vai tôi:
- Có thể mày thích mà mày không biết đó thôi ! Mày nhớ kỹ
lại đi ! Đắng nhưng mà thích thích phải không ?
Cái kiểu vừa hỏi vừa đưa đẩy của Chửng anh khiến tôi ngẩn
người ra . Tôi không biết nó đang giăng bẫy . Vì vậy sau một
hồi “nhớ kỹ lại” theo yêu cầu của nó, tôi ngập ngừng đáp:
- Ừ, tao thấy … hơi ngồ ngộ !
Chỉ đợi có vậy, Chửng anh vỗ đùi đánh “đét”:
- Thấy chưa ! Tao nói đâu có sai ! Ngồ ngộ tức là thích. Nếu
không thích, mày đã chẳng thấy ngồ ngộ, đúng không ?
Tôi không biết nó nói đúng hay không, đành gãi đầu ấp úng:
- Ừ… ừ…
Không thèm để ý đến thái độ phân vân của tôi, Chửng anh
hào hứng ba hoa:
- Hút chừng vài lần nữa, mày sẽ quen. Lúc đó, mày tha hồ
thở khói ra đằng mũi . Rồi mày sẽ
thổi ra hình chữ O . Không thua gì tụi tao .
Thế là kể từ hôm đó, cứ cách vài ba ngày, anh em thằng
Chửng lại xúi tôi trộm thuốc của ông tôi . Ba đứa chui vào
góc vườn, thay nhau phì phèo, mắt lim dim hệt như những
tay chơi hạng nhất. Tôi học hành thì chậm chạp mà không
hiểu sao cái khoản hút sách lại tiến bộ ghê gớm.
Trong một thời gian ngắn, khói thuốc vọt có vòi qua lỗ mũi
tôi trông cứ như khói đầu máy xe lửa . Tôi đã biết chúm môi
thổi những vòng khói tròn, mặc dù thằng Chửng em cứ
khăng khăng bảo chử O của tôi lúc nào cũng méo xẹo, nhăn
nheo như thể đít gà.
Chương 3: Đi Qua Hoa Cúc
Không chỉ dạy tôi hút thuốc, anh em thằng Chửng còn đầu
tiêu ra bao nhiêu là chuyện động trời .
Hồi đó, ông tôi đã gần sáu mươi tuổi, tóc chớm bạc. Trưa
nào tôi không đi học, ông đều kêu tôi quạt cho ông ngủ và
nhổ tóc bạc cho ông. Ông nằm thiu thiu trên ghế xếp, tôi bắc
chiếc ghế đẩu ngồi phía sau, tay phe phẩy chiếc quạt mo
thằng Bờm.
Ông tôi rất dễ ngủ. Tôi quạt chừng mười cái đã nghe ông
ngáy khò khò. Thế là tôi buông quạt, bắt đầu mò mẫm nhổ
tóc cho ông. Tóc ông ngắn, rất khó nhổ. Tôi phải dùng một
hạt thóc miết vào chân tóc cho khỏi tuột.
Tôi vốn không phải là đứa khéo léo và nhẫn nại . Vì vậy tôi
chúa ghét những công việc tỉ mỉ.
Nhổ tóc cho ông đối với tôi quả là một cực hình. Nhưng dù
vậy, hễ hôm nào ông sai tôi nhổ
tóc, tôi đều loay hoay, cậm cụi bên cái đầu hói của ông một
cách hăm hở, mặc kệ anh em thằng Chửng thậm thò thậm
thụt ngoài cửa và đang mặt nhăn mày nhó vì ngoắt ngoắt
vẫy vẫy cả buổi vẫn không sao dụ được tôi ra chơi với chúng.
Tất nhiên là tôi thèm đi chơi với hai thằng quỉ sứ này đến
đứt ruột. Trưa nắng mà theo tụi nó ra lặn hụp ngoài suối
hoặc xách ná đi lùng sục bọn chim lúc nào cũng cãi nhau
lách chách giữa các bụi tre gai thì đúng là sướng mê tơi . Chỉ
mới nghĩ đến thôi, tôi đã nghe máu chảy rần rật trong người
và hai chân muốn run lên. Nhưng dù thèm nhỏ dãi, tôi vẫn
phớt lờ. Mặt lạnh như tiền, tôi đóng vai Tam Tạng thỉnh
kinh, nhất quyết không để hai thằng yêu quái kia cám dỗ.
Một hôm yêu quái anh thắc mắc:
- Bộ mày khoái nhổ tóc cho ông mày lắm hả ?
- Ừ.
Yêu quái anh nhún vai:
- Tao không tin.
- Không tin thì kệ mày .
- Trò đó chán ngắt.
Yêu quái anh nói bâng quợ Nhưng đúng phóc. Tôi đành
chép miệng làm thinh.
Thấy Tam Tạng có vẻ xiêu xiêu, yêu quái anh hắng dọng, lấn
tới:
- Thua xa trò bắn chim!
Tôi nhủ bụng “Ai chẳng biết, đồ ngốc!”. Nhưng tôi chỉ mím
môi ngồi im.
Yêu quái em đế thêm:
- Thua cả trò câu cá.
- Thua cả trò thả diều! - Yêu quái anh tiếp.
- Thua xa trò ném đất! - Yêu quái em không chịu thua .
Tôi đưa tay bịt chặt hai tai, không thèm nghe . Nhưng giọng
nói của anh em thằng Chửng vẫn thi nhau chui vào tai tôi:
- Thua xa trò bẻ trộm mía .
- Thua cả trò đào trộm khoai .
- Bông nhông xuống suối khoái hơn!
- Ngu mới ngồi nhổ tóc!
Tôi tính không thèm cãi, nhưng câu nói vừa rồi của thằng
Chửng em làm tôi điên tiết. Tôi buông tay ra, hất hàm về
phía nó:
- Mày ngu thì có!
Chửng em bĩu môi:
- Tao đâu có ngồi nhổ tóc cả buổi như mày! Mày mới ngu!
Tôi hừ mũi:
-Tại tao thương ông tao . Còn mày, mày đâu có thương ông
mày . Mày là đồ bất hiếu .
Tôi tưởng Chửng em sẽ lồng lên. Nào ngờ nó cười toe:
-Tao đâu có ông. Ông tao chết ngoẻo từ đời kiếp nào rồi!
Thật tôi chưa từng thấy đứa nào nói về cái chết của ông
mình mà lại vui vẻ như thế. Mặt thằng Chửng em cứ tươi hơn
hớn, y như thể nó sợ ông nó còn sống sẽ bắt nó ngồi nhổ tóc
như
tôi .
Chửng anh điềm tĩnh hơn. Nó không thèm cãi cọ. Mà gật gù
nhìn tôi, giọng thân mật:
- Mày bảo mày ngồi nhổ tóc vì mày thương ông mày phải
không?
- Thì tao đã nói rồi .
- Vậy sao hôm qua ông mày sai mày rót nước, mày lại đùn
cho bà Sáu ?
Chửng anh đúng là yêu quái giả dạng. Tự dưng nó hỏi đâm
hông khiến tôi phải ấp úng một hồi mới nghĩ ra cách trả lời:
- Hôm qua hả ? Tại hôm qua tao đang … ốm.
Vừa nói tôi vừa liếc Chửng anh. Nó nhìn tôi bán tín bán nghi
nhưng không nói gì khiến tôi khấp khởi mừng thầm. Nhưng
tôi hố tọ Chửng anh có cái tật nhớ dai dễ sợ. Chuyện xa lắc
xa lơ mà nó cũng đem ra hỏi:
- Thế còn tháng trước?
- Tháng trước sao ?
- Tháng trước ông mày nhờ mày đi mua đá lửa, mày đâu có
thèm đi!
Tôi giận cái thằng “moi móc đời tư” này đến tím ruột. Nhưng
ngoài mặt tôi vẫn làm bộ thản nhiên:
- Ờ ờ … hình như hôm đó tao cũng … đang ốm hay sao ấy!
- Ốm đâu mà ốm! - Chửng anh cười mũi - Hôm đó mày
chuồn ra sau vườn bắn xoài thi với tụi tao mà!
Cái giọng chế giễu của Chửng anh khiến tôi bất giác đỏ mặt:
- Vậy hả Tao không nhớ. Nếu vậy thì … thì …
Tôi cà lăm cả buổi vẫn chưa tìm được cách nào thoát hiểm.
Vẻ khổ sở của tôi chẳng khiến anh em thằng Chửng động
lòng tí ti . Chửng em cười hì hì:
-Thôi, nói thật đi! Mày ngồi nhổ tóc đâu phải vì mày thương
ông mày! Chắc có một lý do nào đó, đúng không?
Tôi phản ứng một cách yếu ớt:
- Dĩ nhiên là có lý do . Nhưng đó là lý do phụ . Cái chính vẫn
là tao thương ông tao .
Chửng em ngoác mồm định cãi nhưng Chửng anh đã giơ tay
ngăn lại . Nó sờ lên cánh tay tôi, giọng đầm ấm:
- Tao tin mày . Nhưng lý do phụ là lý do gì vậy ?
Trước ánh mắt hau háu của anh em thằng Chửng, tôi hết
đường tránh né, đành thở dài thú thật:
- Ông tao thưởng tao tiền.
- Thưởng tiền?
- Ừ, - tôi ngượng ngùng giải thích - Cứ nhổ được một sợi tóc
bạc, tao được thưởng một đồng.
Ngủ trưa dậy, ông tao đếm tóc phát tiền cho tao …
Tôi nói chưa dứt câu, Chửng em đã ôm bụng cười rú:
- Nhổ tóc cho ông mình mà cũng vòi tiền công! Mày mới
đích thị là đứa bất hiếu!
- Tao đâu có vòi! - Tôi lúng túng chống chế - Đó là do ông
tao tự nghĩ ra trước!
Không thèm để ý đến lời phân bua của tôi, Chửng em ngoe
nguẩy tay trước đầu mũi, giọng khiêu khích:
- Vậy mà lúc nào cũng khoe khoang “tao thương ông tao
nhất”, “tao khoái ngồi nhổ tóc cho ông”, hóa ra mày chỉ
khoái tiền!
Giọng lưỡi đểu cáng của Chửng em khiến tôi sôi gan. Tôi nổi
khùng vặc lại:
- Mày mới là đứa bất hiếu . Ông mày chết, mày vui như mở
cờ. Còn tao, lúc nào tao cũng thương ông taọ Dù ông tao
không phát tiền, tao vẫn khoái ngồi nhổ tóc cho ông hơn là
đi chơi với tụi mày!
Đòn phản công của tôi khiến Chửng em nhảy dựng lên:
- À, à, nhớ đấy nhé!
Tôi bĩu môi:
- Nhớ thì nhớ, sợ gì!
- Được lắm! - Chửng em gầm gừ - Có ngon thì mai mốt đừng
bám lẵng nhẵng theo tụi tao nữa!
Tôi “xì” một tiếng:
- Mày bám theo tao thì có!
- Mày bám! - Chửng em hét tướng.
- Mày bám! - Tôi gân cổ hét to hơn.
Cuộc khẩu chiến giữa tôi và Chửng em mỗi lúc một nãy lửa
và có nguy cơ phải giải quyết bằng tay chân thì Chửng anh
kịp thời can thiệp:
- Thôi, thôi, đừng cãi nhau nữa!
Rồi quay sang tôi, nó đột ngột hỏi:
- Mỗi lần nhổ tóc, mày được thưởng bao nhiêu tiền?
Câu hỏi bất ngờ của Chửng anh khiến tôi ngớ ra:
- Tao không nhớ. Khoảng mười mấy đồng.
- Ít vậy ?
- Tóc ông tao ngắn ngủn, đụng vô là tuột! - Tôi chép miệng Ông tao lại ngủ ít, vừa nằm xuống đã dậy . Phải chi ông tao
ngủ đến tối, tao kiếm được vài trăm!
Chửng anh nháy mắt, ranh mãnh:
- Tao sẽ giúp mày .
- Giúp cách nào ?
- Rồi mày sẽ biết! - Chửng anh giở giọng bí mật.
Tôi nhún vai:
- Mày định nhổ phụ tao chứ gì! Cách đó không được đâu!
Trừ tao ra, không ai được phép sờ
đầu của ông tao!
- Tao cóc thèm sờ đầu ông mày! - Chửng anh vung tay - Tao
có cách khác!
- Xạo đi!
Khi nói như vậy, tôi đinh ninh là Chửng anh bốc phét. Nào
ngờ mấy bữa sau, lúc tôi đang lui cui nhổ tóc cho ông tôi,
Chửng anh thình lình xuất hiện. Nó lấp ló ngoài cửa, ngoắt
tôi:
- Ra đây!
Tôi chạy ra . Chửng anh lập tức xòe tay . Trong lòng tay nó
có một nhúm lông trăng trắng.
Tôi tró mắt dòm:
- Gì vậy ?
- Lông mèo . Cho mày đó.
- Tao lấy lông mèo làm gì! - Tôi kêu lên sửng sốt.
- Mày ngu quá! - Chửng anh khịt mũi - Lông mèo giống hệt
tóc bạc! Ông mày thức dậy, mày chìa nhúm lông này ra, sẽ
có khối tiền!
- Thôi, thôi, - tôi lắc đầu nguầy nguậy - tao không dám đâu!
Ông tao biết, chắc tao no đòn!
Chửng anh cười hề hề:
- Làm sao biết được! Giống y chang!
Tôi lại liếc xuống bàn tay xòe ngửa của Chửng anh. Quả đúng
như nó nói, những sợi tóc mèo li ti kia nom giống hệt như
những sợi tóc bạc của ông tôi . Ngần ngừ một thoáng, tôi
liếm môi hỏi:
- Ở đâu ra vậy ?
- Của con mèo tam thể nhà tao . Tao lấy kéo cắt.
Nói xong, không cần biết tôi có đồng ý hay không, Chửng
anh trút vội nhúm lông mèo vào tay tôi rồi co giò vọt mất.
Trưa đó, với mớ hàng giả do Chửng anh cung cấp, tôi được
thưởng tới bốn chục đồng. Ông tôi không tỏ một chút nghi
ngờ. Ông tôi còn gật gù khen tôi giỏi .
Nhét tiền vào túi xong, tôi ba chân bốn cảng chạy đi tìm anh
em thằng Chửng. Ba đứa hí hửng kép nhau lên quán bà Sáu
Dứa chén mì gà và ních kẹo đậu phộng đến căng bụng. Xong
chúng tôi còn cố uống thêm ba chai xá xị con cọp và không
quên cho mỗi thằng một điếu Ruby .
Kể từ cái ngày lịch sử đó, ba đứa tôi sống như những ông
hoàng, tiền bạc lúc nào cũng rủng rỉnh trong túi . Anh em
thằng Chửng đâm ra lành tính hẳn. Chúng không còn ngứa
ngáy co chân sút vào con mèo nhà nó như sút bóng nữa .
Ngược lại, chúng o bế con tam thể hệt như
đó là một con mèo bằng vàng.
Nhưng cuộc sống vương giả của chúng tôi kéo dài không lâu
. Một hôm không biết do lơ
đễnh hay nổi máu tham lam, Chửng anh dúi tôi một nhúm
lông to sụ, có đến sáu, bảy chục sợi là ít.
Khi tôi chìa ra tính tiền, ông tôi nhìn sững:
- Bao nhiêu sợi vậy cháu ?
- Dạ khoảng … bảy chục sợi .
Điệu bộ ấp úng của tôi càng khiến ông thêm nghi . Ông
không tin trong một thời gian ngắn ngủi đứa cháu lười biếng
của ông có thể lập đưực một kỳ công như thế. Và tôi lo đến
thót ruột khi ông cầm từng sợi đưa lên mắt, săm soi .
Tôi len lén nhìn ông, quan sát từng thay đổi nhỏ trên nét
mặt, cố đoán xem ông có phát hiện ra sự gian dối của tôi
không. Đang hồi hộp theo dõi, tôi bỗng giật bắn người khi
ông đột ngột hỏi:
- Sao không sợi nào có gốc hết vậy cháu ?
- Dạ … dạ, chắc nó bị đứt! - Tôi ấp úng đáp, rồi tôi sợ ông hỏi
tới, tôi làm bộ than phiền - Tóc ông ngắn ngủn, khó nhổ quá
trời!
Nhưng ông tôi không bị rơi vào bẫy . Ông vẫn tiếp tục thắc
mắc:
- Nếu đứt thì đứt một, hai sợi thôi, sao ở đây sợi nào cũng
đứt hết vậy ?
Lần này thì tôi câm như thóc. Tôi đứng im đóng vai ông
phỗng đá, mồ hôi túa thành dòng tren trán. Tự dưng tôi
đâm giận anh em thằng Chửng quá chừng. Chính tụi nó bày
ra cái trò này để
xúi tôi dẫn đi ăn đi uống, bây giờ vỡ lỡ ra rốt cuộc chỉ mình
tôi đứng chúi mũi chịu sào .
Giọng ông tôi lại vang lên bên tai, dịu dàng nhưng nghiêm
khắc:
- Đây là lông chó phải không cháu ?
Tôi lại giật thót:
- Dạ … không … không ạ!
- Cháu còn chối nữa phải không? - Ông đột nhiên gằn giọng Đây đâu phải là tóc của ông!
- Dạ nhưng không phải là lông chó! - Tôi nuốt nước bọt - Đó
là … lông mèo ạ!
Ông thở dài ngán ngẩm:
- Chó hay mèo gì cũng vậy thôi! Cháu lại đằng góc nhà đứng
úp mặt vô đi!
Sự thể đã đến nước này, tôi chẳng còn bụng dạ nào mở
miệng xin xỏ nữa . Tôi nặng nề lê bước lại chỗ góc nhà, bụng
nguyền rủa anh em thằng Chửng tơi bời . Thật ra tôi buồn vì
bị
phạt thì ít, mà xấu hổ vì trò gian lận bị khám phá thì nhiều .
Ông tôi lại chúa ghét thói gian tham. Trong đời ông, ông đã
đuổi không biết bao nhiêu học trò chỉ vì sự không ngay
thẳng của họ. Ông có cách kiểm tra tinh quái: mỗi lần đưa
quần áo đi giặt, ông thường giả vờ bỏ sót tiền trong túi . Anh
học trò nào thật thà, đem tiền trả lại cho ông thì không sao .
Anh nào tham lam, âm thầm giấu biến, chỉ có nước lủi thủi
xách gói về nhà ngay sáng hôm sau . Cái bẫy của ông rất đơn
giản, nhưng không phải ai cũng tránh được.
Nhưng ông tôi chỉ có thể đuổi học trò. Tôi là cháu ông, ông
chẳng biết đuổi đi đâu . Ông đành đuổi tôi vào … xó nhà cho
tôi đứng một mình ăn năn sám hối . Cũng may là ông không
nói lại với mẹ tôi . Nếu biết tôi dám bịp ông lấy tiền, còn cả
gan đánh lận tóc ông bằng lông mèo lông chó, hẳn mẹ tôi
buồn phiền không kể xiết. Và chắc chắn mẹ tôi sẽ lôi tôi về
nhà ngay lập tức nếu biết những trò hư đốn của tôi ngày
càng phát triển dưới sự hướng dẫn tận tình của cặp
yêu quái đang cư ngụ trong hang động kế sau nhà ông tôi .
Nhưng hồi đó, cũng như mãi mãi về sau này nếu tôi không
hớ hênh buột miệng thì mẹ tôi không tài nào biết cũng như
không bao giờ ngờ rằng trên trái đất có những đứa trẻ hư
hỏng một cách quyến rũ như anh em thằng Chửng và trong
suốt một thời gian dài, tuổi thơ tôi đã lớn lên trong tình bạn
ấm áp và lắm gây gổ của tụi nó.
Chương 4: Đi Qua Hoa Cúc
Phải đợi đến cuối năm lớp chín, khi tôi đã bước qua tuổi
mười sáu, hình bóng của anh em thằng Chửng mới bắt đầu
nhạt dần trong những giấc mơ tôi .
Dĩ nhiên chúng tôi vẫn còn cặp kè với nhau như ba thằng
tiểu quỷ và không ngừng lang thang phá làng phá xóm cũng
như làm lắm trò ngốc nghếch khác. Nhưng lúc này, chui vào
chùa nấp sau lưng tượng phật để chờ dịp đánh cắp oản xôi
hoặc lẻn lên gác chuông nhà thờ giựt chuông
“boong boong” rồi co giò vọt chạy đối với tôi không còn là
những giây phút mơ mộng của riêng mình.
Đã có những buổi tôi lần mò ra bờ suối mà không có anh em
thằng Chửng. Tôi ra suối chẳng để câu cá, cũng không lặn
hụp. Tôi ngồi trên bãi cỏ bâng khuâng nhìn những chiếc lá
khô chập chờn theo dòng nước, lòng miên man nghĩ tới tận
đâu đâu . Đó là dạo chị Ngà về nhà ông tôi .
Mùa hè năm đó chưa kịp bắt đầu, dì Miên đã hớn hở thông
báo với tôi nhân một chuyến về
thăm nhà :
- Trường ơi ! Hè này bạn của dì về đây học thi chung với dì
đó !
- Vậy hả !
Tôi đáp một cách hững hờ. Tôi biết dì báo tin đó với tôi
không phải để chia sẻ niềm vui của dì. Hẳn dì sắp đòi hỏi tôi
một chuyện gì đó. Quả nhiên, sau khi ngừng lại để lấy hơi, dì
nhìn đăm đăm vào mắt tôi, khẽ giọng dặn :
- Có bạn của dì về ở, Trường bớt nghịch lại một chút nghen !
- Cháu có nghịch gì đâu ! - Tôi đáp, giọng tự ái .
Thấy tôi giận dỗi, dì Miên cười xòa :
- Thì dì chỉ nói thế thôi !
Vẫn chưa nguôi ấm ức, tôi “trả đũa” bằng cách giả bộ ngây
thơ hỏi :
- Bạn trai hả dì ?
Dì Miên tròn mắt :
- Sao Trường hỏi kỳ vậy ? Ai dám rủ bạn trai về nhà học
chung ! Đây là bạn gái ! - Rồi như
chợt nhớ ra chuyện gì, dì nói như reo - Chị Ngà đó, Trường
nhớ không ?
Tôi nhún vai :
- Bạn của dì, làm sao cháu biết được ?
Dì Miên nhìn tôi bằng ánh mắt ranh mãnh :
- Nhưng chị Ngà thì chắc Trường phải biết !
Vẻ quả quyết của dì khiến tôi ngạc nhiên. Nhưng sau một hồi
đăm chiêu nghĩ ngợi, tôi vẫn không tài nào nhớ nổi chị Ngà
là ai .
Nhìn vẻ mặt ngớ ngẩn của tôi, dì Miên mỉm cười :
- Nếu Trường không nhớ thì để dì nhắc lại cho ! Chị Ngà tức
là cái chị nằm bên cạnh Trường trong chuyến đi cắm trại
năm kia, tức là cái chị sau lần đó đã thề là…
Dì Miên nói chưa dứt câu, tôi đã hét lên một tiếng khủng
khiếp, vội vàng bịt chặt hai tai và co giò phóng ra khỏi nhà
như bị ma đuổi …
Tôi chạy xa thật xa . Ngay cả khi giọng cười tinh quái của dì
Miên đã rơi lại sau lưng, tôi vẫn không dừng bước. Tôi cũng
chẳng biết tôi chạy đi đâu . Mặt nóng ran, rôi nhắm mắt
phóng qua những bờ đất mấp mô chạy cắt ngang những
khoảng ruộng trơ chân chạy ra . Một lát sau, tôi đã ngồi thở
hổn hển bên bờ suối . Tiếng rì rào của hàng dương liễu và
hơi gió mát thoảng lên từ lòng suối khiến lòng tôi dịu lại
phần nào nhưng nỗi bứt rứt xốn xang vẫn không hề
giảm bớt. Câu chuyện năm xưa tôi đã quên bẵng mất rồi, bây
giờ dì Miên thình lình nhắc lại khiến tôi đâm xấu hổ chín
người .
Cái sự cố “chết người” đó xảy ra vaò năm tôi học lớp bảy .
Bấy giờ dì Miên đang học lớp mười ngoài trường tỉnh. Gần
cuối năm học, lớp dì Miên tổ chức đi cắm trại hai ngày dưới
bãi biển Kỳ Hòa . Năm đó cũng là năm đầu tiên tôi phải đạp
xe đi học một mình, dì Miên không còn đưa tôi đi học nữa .
Nỗi “bơ vơ” của tôi có lẽ làm dì Miên động lòng nên chuyến
cắm trại đó, dì đạp xe đò về rủ tôi đi .
Dĩ nhiên tôi bằng lòng cả hai tay . Tôi lót tót theo dì, nỗi
sung sướng không để đâu cho hết.
Sung sướng nhất là các anh chị cùng lớp với dì đều coi tôi
như em út, vì vậy cưng chiều tôi hết mức.
Chuyến cắm trại đó sẽ là một kỷ niệm tuyết vời đối với tôi
nếu “tai họa” không thình lình xảy đến. Đêm đó, tôi đang
ngủ trong lều với các anh trai thì mưa bất thần ập đến. Nước
tuôn xối xả, gió giật đùng đùng, chẳng mấy chốc căn lều tôi
ngủ bị giật sập khiến mọi người ướt như
chuột lột.
Các anh rủ nhau chui vào một mái hiên đốt nến ngồi đánh
bài chờ sáng. Tôi phận con nít, ngồi chầu rìa mãi cũng chán,
mình mẩy ướt đẩm không ngủ được, bèn bỏ ra ngoài trời đi
lang thang dưới rặng phi lao, lòng chợt nhớ anh em thằng
Chửng da diết. Nếu có hai thằng giặc đó ở đây, hẳn chúng sẽ
baỳ trò nghịch ngợm, chứ đâu có cái cảnh mình tôi cô đơn
thất thểu thế
này .
Đang nghĩ ngợi vẩn vơ, bỗng tôi nghe một tiếng gọi sửng sốt
vang lên bên tai :
- Phải Trường đó không ?
Tôi giật thót mình quay lại . Tiếng gọi phát ra từ căn lền nữ.
Tôi mở to mắt nhìn cái khối đen nằm lù dù dưới góc cây và
ngạc nhiên không hiểu sao nó vẫn chưa bị giật đổ dưới
những cơn gió rít kinh hồn.
- Trường đi đâu mà lang thang vậy ?
Tiếng hỏi vang lên, lần này tôi nhận ra ngay giọng dì Miên.
- Căn lều của cháu bị sập ! - Tôi buồn bã đáp.
- Các anh kia đâu ?
Tôi chỉ tay về phía ánh đèn :
- Mấy ảnh đang chơi cát-tê .
Giọng dì Miên dịu dàng :
- Trường lại đây ngủ với dì đi ! Đừng có chạy loăng quăng
ngoài trời nữa !
Tôi ngập ngừng bước lại . Dì Miên chiếu đèn pin vào người
tôi, bật kêu :
- Trời ơi, ướt mèm hết ! Trường cởi đồ dài ra đi ! Chỉ mặc
quần đùi thôi !
Lúc này, lều tối đen. Các bạn của dì Miên có lẽ là ngủ say
nhưng không hiểu sao tôi cứ thấy ngại ngùng.
Thấy tôi đứng loay hoay hoài, dì Miên dường như hiểu ra,
liền cười nói :
- Con nít mà mắc cỡ gì ! Trường không cởi đồ ra, sáng mai bị
cảm cho coi !
Không biết sao, tôi đành phải lóng ngóng cởi bỏ đồ ngoài,
chỉ mặc trần xì cái quần xà lỏn. Dì Miên rọi đèn xuống chiếu,
bảo :
- Trường nằm ở đây nè !
- Tôi ngả người chưa kịp nằm, dì Miên đã đẩy lưng tôi :
- Trường nằm vô trong đi ! Để dì nằm ở ngoài bìa !
Tôi đỏ mặt :
- Thôi, cháu không nằm trong đâu ! Cháu thích nằm ngủ
ngoài bìa hơn !
- Ngoài bìa sao được mà ngoài bìa ! - Dì Miên nạt khẽ - Bộ
Trường muốn chết cóng sao ?
Vừa nói dì Miên vừa nhích người đẩy tôi vô trong. Một phần
vì không muốn cãi lại dì nhưng phần chính là đã bắt đầu
cảm thấy lạnh, tôi không buồn đổi chỗ với dì nữa . Tôi lặng
lẽ nằm xuống.
So với lều nam, căn lều nữ ấm áp và “tiện nghi” hơn nhiều .
Chiếu trải trên một tấm ni-lông dày, bên dưới là những tấm
vạt giường kê san sát. Những tấm vạt giường này, hồi sáng
tôi không thấy, có lẽ các chị mới hỏi mượn của những căn
nhà cạnh bãi biển.
Nhưng dù mệt mỏi, tôi không ngủ được ngay như tôi tưởng.
Lần đầu tiên nằm cạnh những người con gái, lòng tôi tự
dưng hoang mang pha lẫn bồn chồn. Bên phải là dì Miên,
bên trái là một cô gái lạ, tôi nằm ở giữa ngay đơ như cán
cuốc, vậy mà mỗi khi làn hương lạ thoảng qua mũi, trái tim
tôi không sao ngăn được bồi hồi .
Nằm ngẩn ngơ, thao thức một hồi, tôi thiếp đi lúc nào không
hay . Tôi chỉ choàng tỉnh dậy khi bên tai bỗng vang lên tiếng
la bài hãi :
- Chuyện gì vậy Ngà ?
- Trời sập hả ?
Hóa ra c...
Nguyễn Nhật Ánh
Chia sẽ ebook : http://downloadsachmienphi.com/
Tham gia cộng đồng chia sẽ sách :
:https://www.facebook.com/downloadsachfree
Cộng đồng Google :http://bit.ly/downloadsach
Fanpage
Chương 1: Đi Qua Hoa Cúc
Trước nhà bà nội tôi có một cây bàng cao thật cao . Mỗi lần
về thăm nội, khi chiếc xe gobel của ba tôi ngoặt quanh cái
giếng đá đầu làng, bao giờ tôi cũng nhấp nhổm ở yên sau và
hồi hộp ngước mắt trông lên. So với dãy hàng rào dâm bụt
của những ngôi nhà nằm dọc hai bên con đường đá sỏi, kể cả
ngọn sầu đông và cây sứ trắng toả hương thơm nức mũi
trước sân nhà bà tôi lúc nào cũng vươn cao sừng sững. Khi
nhìn lên, hễ thấy tán bàng xanh um kia hiện ra trong tầm
mắt như một chấm đen mỗi lúc một lớn dần, tôi biết ngay đã
sắp đến nhà bà. Và thế
là tôi không nén nổi nụ cười sung sướng. Và cả e thẹn nữa,
chẳng hiểu vì sao . Những lúc đó, bao giờ tôi cũng úp mặt
vào lưng ba tôi để giấu đi nỗi xao xuyến của mình.
Cũng như vậy, trước ngõ nhà ông ngoại tôi là một hàng rào
hoa giấy đỏ. Hoa không thẫm, chỉ
đỏ hồng. Vì trồng lâu năm nên cây uốn lượn chằng chịt, gốc
nào gốc nấy to bằng bắp chân người . Hoa rực rỡ từng chùm,
từng nhánh, phủ kín cả hai trụ cổng bằng đá ong lâu ngày
lên rêu xanh mướt.
Quê nội tôi thuộc một làng miền núi . Quê ngoại tôi ở miệt
đồng bằng. Nhà ông tôi ở cách đường quốc lộ non một cây
số về phía biển. Nhưng vì không bị cây cối che khuất nên
đứng trên đường người ta vẫn có thể trông thấy rõ mồn một
vừng hoa đỏ ối dưới kia . Sau này, khi đã đi xa, mỗi lần về
thăm ngoại, tôi ngồi trên xe đò băng qua cầu Cẩm Lễ, mắt
nôn nao ngóng về phía biển, hễ thấy hoa đỏ vẫy tay là biết
đã tới nhà.
Vườn nhà ông tôi không chỉ mọc toàn hoa giấy . Phía sau
dãy hàng rào rực rỡ kia là một cái mương nhỏ bao quanh
vườn đầy cá lòng tong. Từng đàn cá nhỏ li ti cứ suốt ngày rủ
nhau chui qua chui lại dưới những đám rong dại, bên trên
dương xỉ mọc đầy .
Cây me cao mọc sát bờ mương. Những chiếc lá con bé bằng
nửa móng tay chẳng những không che mát nổi lũ cá bốn
mùa nô giỡn, mà mỗi khi có một làn gió thổi qua, lại thi
nhau rụng đầy mặt nước khiến lũ cá nhát gan phải trốn chạy
cuống cuồng.
Khoảng sân rộng chạy dài từ gốc me vào tận hiên nhà, đầu
sân hoa cúc nở vàng. Hoa cúc nhiều màu, nhưng trong sân
nhà ông tôi chỉ có vàng hoa cúc. Hoa cúc tươi tắn mà dịu
dàng.
Dãy hoa giấy đỏ xốn xang ngoài ngõ xa nhờ hoa cúc mà bớt
phần gay gắt. Chứ nếu không, trước nắng ngồi trong nhà
nhìn ra, khắp đất trời chỉ một sắc chói chang, tỉnh mịch.
Thật ra, suốt bốn năm ròng rã ở nhà ông tôi, tôi có thiết tha
gì cúc vàng cúc trắng. Bốn mùa mười hai tháng tôi hết đu
đưa trên cây me đằng trước lại hì hục leo trèo cây xoài cây ổi
phía sau . Hoa cúc mỏng manh vô tích sự, ăn không được,
trèo cao té nặng cũng không xong. Đối với tôi, hoa cúc chỉ
dành cho dì Miên chiều chiều ra sân tưới nước, dành cho
ông tôi sai học trò hái phơi khô đem bỏ lẫn vào bình trà.
Vậy mà có một dạo tôi bỗng đem lòng yêu hoa cúc. Tôi
không cho dì Miên tưới nước nữạ Tôi giành lấy chiếc gàu mo
cau trên tay dì hăm hở chạy ra giếng đá ở vườn sau tự mình
múc nước tưới hoa . Rồi tôi ngồi lặng lẽ hàng giờ bên cúc
vàng lặng lẽ, thả hồn theo mây gió lang thang.
Tôi tha hồ mơ mộng. Tôi tha hồ nghĩ ngợi vẩn vơ . Đó là dạo
chị Ngà về ở với dì Miên. Đó là dạo chị Ngà hay nói “Miên
nè, đỗ tú tài xong, tao sẽ xin thi vào trường sư phạm. Ra
trường, tao sẽ xin về trường huyện. Tao sẽ ở đây với mày .
Tao sẽ lấy chồng người làng này, không đi đâu hết, mày có
thích không Miên?”. Năm đó, tôi mười sáu tuổi .
Chương 2: Đi Qua Hoa Cúc
Nhà tôi ở ven lộ, kế chân cầu Cẩm Lễ. Ba tôi đi công tác xa,
tôi ở nhà với mẹ và một bầy em năm đứa . Những năm tiểu
học, tôi học ở trường làng. Lên lớp sáu, tôi phải ra trường
huyện.
Tôi ra trường huyện, mẹ tôi lo . Trường làng nằm dưới xóm
Cây Duối, từ nhà đến trường tôi chỉ việc men theo con
đường đất quanh co chạy luồn dưới những khóm tre và
những tàng cây trứng cá. Còn trường huyện, mỗi ngày tôi
phải đạp xe đi về trên con đường gần hai mươi cây số. Nhất
là dạo đó các hãng xe tốc hành Phi Long, Tiến Lực ngày nào
cũng phóng vun vút trên đường y như hỏa tiển, đứng trong
nhà trông ra đã muốn nổi da gà.
Cuối cùng, mẹ tôi cho tôi xuống ở với ông tôi để dì Miên
ngày ngày chở tôi đi học.
Dì Miên là con út của ông tôi . Ông tôi có năm người con
nhưng bốn người con lớn, trong đó có mẹ tôi, đã lập gia đình
và ra ở riêng. Bà tôi lại mất sớm. Ông tôi với dì Miên trong
căn nhà gạch cũ lợp ngói âm dương với vô số những khung
cửa gỗ, những cánh cửa gỗ lim to bằng tấm phản, đen bóng,
nặng chịch, mỗi lần mở ra đóng vào cứ kêu cót ca cót két.
Chăm sóc cho ông còn có những anh học trò quanh năm
xách tráp theo ông học thuốc. Y sĩ thời Tây, nghỉ
hưu về làng, ông tôi hành nghề chữa bệnh. Tiếng tăm của
ông vang tận các huyện xa .
Người ta gọi ông tôi là thầy . Ông thứ bảy, thiên hạ gọi thầy
Thất.
Dì Miên lớn hơn tôi hai tuổi nhưng học trên tôi ba lớp. Hồi ở
tiểu học, tôi chỉ thua dì hai lớp.
Khi dì lên lớp ba thì tôi vô lớp một. Nhưng mải lêu lổng chơi
bời, tôi học đúp thêm một năm lớp năm. Hồi đó, mẹ tôi buồn
lắm. Nhưng mẹ rất thương con, chỉ la rầy tôi qua loa . Nói
chung, anh em tôi chẳng đứa nào sợ mẹ. Mẹ hiền khô .
Chúng tôi chỉ sợ ba . Nhưng ba tôi quanh năm vắng nhà. Mỗi
bận ba ghé về, mẹ lại không nỡ kể tội chúng tôi .
Chẳng có đòn roi, những năm cuối bậc tiểu học, tôi tha hồ
trốn học đi chơi . Sách giắt cạp quần, tôi theo đám bạn chăn
trâu lang thang suốt ngày ngoài đồng cỏ. Chúng tôi hì hục
be mương lấp bờ tát cá và thi nhau trèo lên cây phá các tổ
chim. Rong chơi chán, chúng tôi lại chia phe đánh lộn, vật
nhau bụi đất mù trời . Chiều nào cũng thấy tôi lếch thếch mò
về, không sứt trán cũng u đầu, mẹ tôi chỉ biết thở dài lấy
muối đắp cho tôi . Rồi đợi tôi đi ngủ, mẹ chong ngọn đèn
dầu, âm thầm lôi kim chỉ ra ngồi cặm cụi vá từng manh áo
rách để ngày mai tôi không có cớ nghỉ học nằm nhà.
Chính vì lẽ đó mà khi tôi bắt đầu vào lớp sáu, dì Miên đã lên
lớp chín. Rốt cuộc, dì chỉ chở tôi đi học được có một năm.
Trường huyện không mở cấp ba . Lên lớp mười, dì phải ra
tỉnh học.
Kể từ năm lớp bảy, tôi đành phải lủi thủi đi học một mình.
Những đứa học trò làng tôi khi ra trường huyện đều ở trọ lại
nhà người thân, chẳng có ai thân thích, mỗi ngày vẫn thường
nhong nhong hai buổi đi về. Có vài đứa bạn nhà ngay tại
huyện lị rủ tôi về ở chung nhưng mẹ tôi không cho . Mẹ sợ
tôi thoát khỏi tầm mắt mẹ, lại chẳng có người lớn trông nom,
sẽ bỏ bê học tập. Mẹ sợ tôi nằm lì ngoài huyện sẽ hóa thành
đứa lông bông, ba tôi về, mẹ tôi hết đường ăn nói .
Tôi không ở luôn ngoài huyện nhưng cũng chẳng về nhà. Tôi
tiếp tục ở với ông tôi dù dì Miên đã không còn ở đó. Dì ra
tỉnh học, mỗi tháng mới về thăm ông tôi một lần. Chỉ đến hè,
dì tôi mới về chơi ba tháng. Hoa phượng tàn, dì lại khăn gói
ra đi . Thay thế dì Miên cơm nước cho ông tôi là bà Sáu láng
giềng. Bà Sáu là em họ xa của ông tôi, năm mươi tuổi vẫn
không chồng, cam cảnh bà cô một mình một bóng. Chiều
chiều tôi thường thấy bà trải chiếu trước sân, ngồi ngó mông
ra hàng rào hoa giấy, bâng khuâng như thể ngóng đợi ai .
Nhưng tôi chẳng quan tâm đến bà Sáu nhiều . Dạo đó, tâm
trí tôi hoàn toàn bị anh em thằng Chửng thu hút. Tôi say
bọn chúng như điếu đổ.
Mẹ tôi sở dĩ cho tôi tiếp tục ở với ông trong những ngày dì
Miên đi học xa một phần vì thương ông quạnh quẽ nhưng
phần khác mẹ tôi muốn tôi xa đám bạn chăn trâu bên chân
cầu Cẩm Lễ, xa những ngày trốn học chạy lang thang. Mẹ tôi
không biết ở sau vườn nhà ông, chỉ
cách một đám khoai mì, có hai thằng nhóc còn nghịch ngơm
tinh hơn gấp một ngàn lần, vì vậy cũng hấp dẫn hơn gấp một
ngàn lần đám bạn cũ của tôi .
Anh em thằng Chửng bày tôi đủ trò mới lạ. Chúng xui tôi lấy
trộm cặp kiếng lão và đánh cắp thuốc Bastos của ông tôi
đem ra sau hè cho chúng. Trong khi tôi trố mắt tò mò, thằng
Chửng anh đặt điếu thuốc lên một miếng ngói bể rồi giơ cặp
kiếng hướng về phía mặt trờị Những tia nắng xuyên qua mặt
kiếng tụ thành một đốm sáng nhỏ trên đầu điếu thuốc. Tôi
kinh ngạc khi thấy điếu thuốc bắt đầu nghi ngút khói .
Thằng Chửng em vỗ tay, nhảy cẩng:
- Ác chiến chưa !
Chửng anh không nói gì. Nó lặng lẽ đưa điếu thuốc lên môi
rít một hơi, phun khói mù mịt. Nó thở khói ra cả đằng mũi .
Tôi tấm tắc khen:
- Mày hút thuốc không thua gì người lớn !
Nghe tôi khen, Chửng anh nhe răng cười . Nó chìa điếu
thuốc đến trước mặt tôi:
- Mày hút đi !
Tôi lắc đầu:
- Tao không biết hút.
- Không biết thì hút rồi sẽ biết. Lúc đầu, tao cũng có biết hút
đâu .
Tôi ngần ngại nhìn điếu thuốc trên tay nó:
- Dễ không ?
- Dễ ợt. Mày chỉ việc ngậm điếu thuốc vào mồm. Rồi nhắm
mắt hít thật mạnh là xong.
Tôi làm theo lời Chửng anh. Tôi đưa điếu thuốc lên miệng,
bặm môi hít mạnh. Tôi tưởng mọi sự “dễ ợt” như nó nói . Tôi
tưởng tôi có thể phun khói qua lỗ mũi như một tay chơi
chính hiệu
. Nào ngờ khói thuốc lá cay xè, đắng nghét. Tôi hít vào chưa
trọn hơi, khói đã xộc lên tận óc khiến tôi lảo đảo . Tôi liệng
vội điếu thuốc, hai tay bưng mặt, ho sặc sụa . Thậm chí tôi
phải ngồi bệt xuống đất cho khỏi buồn nôn.
Chửng anh cúi xuống nhặt điếu thuốc, liếc xéo tôi:
- Mày đúng là cù lần !
Nói xong, nó đưa điếu thuốc cho Chửng em, ra lệnh:
- Biểu diễn cho nó coi, mày !
Chửng em kẹp lấy điếu thuốc giữa hai ngón tay, trông điệu
nghệ không thua gì Chửng anh.
Rồi nó mím môi bập lấy bập để. Trước ánh mắt thán phục
của tôi, Chửng em bắt đầu trổ tài .
Không những phun khói qua lỗ mũi, nó chúm miệng thổi
hình chữ O . Những vòng khói tròn không ngớt tuôn ra từ
miệng nó khiến tôi nhìn ngây ngất.
Dòm vẻ mặt mê mẩn của tôi, Chửng anh tủm tỉm cười:
- Hay không mày ?
Tôi chắt lưỡi:
- Tuyệt cú mèo !
Chửng anh gật gù:
- Mày làm dư sức !
- Thôi, tao không dám đâu ! - Tôi rụt cổ - Khi nãy suýt nữa
tao chết sặc !
- Không sao đâu! Hút lần đầu ai mà chẳng vậy ! - Vừa nói,
Chửng anh giật điếu thuốc trên tay Chửng em đưa cho tôi Không tin, mày hút lại thử coi ! Lần này chắc chắn mày sẽ
thấy thích
!
Tôi lại đưa điếu thuốc lên miệng. Nhưng tôi không dám hít
mạnh như lần trước. Mà rít từng hơi ngắn. Khói thuốc luồn
vào miệng tôi, vẫn cay xè. Nhưng tôi đã thôi nôn ọe, cũng
chẳng ho hen. Tôi chỉ nhăn mặt.
Chửng anh khen:
- Được rồi đó !
Chửng em hỏi dò:
- Thích không mày ?
Thằng này nhỏ hơn tôi hai tuổi nhưng mỡ miệng ra là “mày
mày tao tao”, y như thể tôi bằng vai phải lứa với nó. Với anh
nó, nó cũng xưng hô ngang phè như vậy . Lúc đầu tôi quạu,
riết đâm quen. Tôi nhình nó, phun ra một bãi nước bọt:
- Tao chả thấy ngon lành gì cả ! Đắng bỏ xừ !
- Đồ nhà quê !
Chửng em bĩu môi chê . Cái giọng trịch như thượng của nó
khiến tôi sôi gan. Nó cứ làm như
nó là dân thành thị chính hiệu con nai . Nhưng tôi chẳng
thèm chấp Chửng em. Nó bố láo hồi nào đến giờ. Thằng
Chửng anh dễ thương hơn. Và cũng ranh mãnh hơn. Nó vỗ
vai tôi:
- Có thể mày thích mà mày không biết đó thôi ! Mày nhớ kỹ
lại đi ! Đắng nhưng mà thích thích phải không ?
Cái kiểu vừa hỏi vừa đưa đẩy của Chửng anh khiến tôi ngẩn
người ra . Tôi không biết nó đang giăng bẫy . Vì vậy sau một
hồi “nhớ kỹ lại” theo yêu cầu của nó, tôi ngập ngừng đáp:
- Ừ, tao thấy … hơi ngồ ngộ !
Chỉ đợi có vậy, Chửng anh vỗ đùi đánh “đét”:
- Thấy chưa ! Tao nói đâu có sai ! Ngồ ngộ tức là thích. Nếu
không thích, mày đã chẳng thấy ngồ ngộ, đúng không ?
Tôi không biết nó nói đúng hay không, đành gãi đầu ấp úng:
- Ừ… ừ…
Không thèm để ý đến thái độ phân vân của tôi, Chửng anh
hào hứng ba hoa:
- Hút chừng vài lần nữa, mày sẽ quen. Lúc đó, mày tha hồ
thở khói ra đằng mũi . Rồi mày sẽ
thổi ra hình chữ O . Không thua gì tụi tao .
Thế là kể từ hôm đó, cứ cách vài ba ngày, anh em thằng
Chửng lại xúi tôi trộm thuốc của ông tôi . Ba đứa chui vào
góc vườn, thay nhau phì phèo, mắt lim dim hệt như những
tay chơi hạng nhất. Tôi học hành thì chậm chạp mà không
hiểu sao cái khoản hút sách lại tiến bộ ghê gớm.
Trong một thời gian ngắn, khói thuốc vọt có vòi qua lỗ mũi
tôi trông cứ như khói đầu máy xe lửa . Tôi đã biết chúm môi
thổi những vòng khói tròn, mặc dù thằng Chửng em cứ
khăng khăng bảo chử O của tôi lúc nào cũng méo xẹo, nhăn
nheo như thể đít gà.
Chương 3: Đi Qua Hoa Cúc
Không chỉ dạy tôi hút thuốc, anh em thằng Chửng còn đầu
tiêu ra bao nhiêu là chuyện động trời .
Hồi đó, ông tôi đã gần sáu mươi tuổi, tóc chớm bạc. Trưa
nào tôi không đi học, ông đều kêu tôi quạt cho ông ngủ và
nhổ tóc bạc cho ông. Ông nằm thiu thiu trên ghế xếp, tôi bắc
chiếc ghế đẩu ngồi phía sau, tay phe phẩy chiếc quạt mo
thằng Bờm.
Ông tôi rất dễ ngủ. Tôi quạt chừng mười cái đã nghe ông
ngáy khò khò. Thế là tôi buông quạt, bắt đầu mò mẫm nhổ
tóc cho ông. Tóc ông ngắn, rất khó nhổ. Tôi phải dùng một
hạt thóc miết vào chân tóc cho khỏi tuột.
Tôi vốn không phải là đứa khéo léo và nhẫn nại . Vì vậy tôi
chúa ghét những công việc tỉ mỉ.
Nhổ tóc cho ông đối với tôi quả là một cực hình. Nhưng dù
vậy, hễ hôm nào ông sai tôi nhổ
tóc, tôi đều loay hoay, cậm cụi bên cái đầu hói của ông một
cách hăm hở, mặc kệ anh em thằng Chửng thậm thò thậm
thụt ngoài cửa và đang mặt nhăn mày nhó vì ngoắt ngoắt
vẫy vẫy cả buổi vẫn không sao dụ được tôi ra chơi với chúng.
Tất nhiên là tôi thèm đi chơi với hai thằng quỉ sứ này đến
đứt ruột. Trưa nắng mà theo tụi nó ra lặn hụp ngoài suối
hoặc xách ná đi lùng sục bọn chim lúc nào cũng cãi nhau
lách chách giữa các bụi tre gai thì đúng là sướng mê tơi . Chỉ
mới nghĩ đến thôi, tôi đã nghe máu chảy rần rật trong người
và hai chân muốn run lên. Nhưng dù thèm nhỏ dãi, tôi vẫn
phớt lờ. Mặt lạnh như tiền, tôi đóng vai Tam Tạng thỉnh
kinh, nhất quyết không để hai thằng yêu quái kia cám dỗ.
Một hôm yêu quái anh thắc mắc:
- Bộ mày khoái nhổ tóc cho ông mày lắm hả ?
- Ừ.
Yêu quái anh nhún vai:
- Tao không tin.
- Không tin thì kệ mày .
- Trò đó chán ngắt.
Yêu quái anh nói bâng quợ Nhưng đúng phóc. Tôi đành
chép miệng làm thinh.
Thấy Tam Tạng có vẻ xiêu xiêu, yêu quái anh hắng dọng, lấn
tới:
- Thua xa trò bắn chim!
Tôi nhủ bụng “Ai chẳng biết, đồ ngốc!”. Nhưng tôi chỉ mím
môi ngồi im.
Yêu quái em đế thêm:
- Thua cả trò câu cá.
- Thua cả trò thả diều! - Yêu quái anh tiếp.
- Thua xa trò ném đất! - Yêu quái em không chịu thua .
Tôi đưa tay bịt chặt hai tai, không thèm nghe . Nhưng giọng
nói của anh em thằng Chửng vẫn thi nhau chui vào tai tôi:
- Thua xa trò bẻ trộm mía .
- Thua cả trò đào trộm khoai .
- Bông nhông xuống suối khoái hơn!
- Ngu mới ngồi nhổ tóc!
Tôi tính không thèm cãi, nhưng câu nói vừa rồi của thằng
Chửng em làm tôi điên tiết. Tôi buông tay ra, hất hàm về
phía nó:
- Mày ngu thì có!
Chửng em bĩu môi:
- Tao đâu có ngồi nhổ tóc cả buổi như mày! Mày mới ngu!
Tôi hừ mũi:
-Tại tao thương ông tao . Còn mày, mày đâu có thương ông
mày . Mày là đồ bất hiếu .
Tôi tưởng Chửng em sẽ lồng lên. Nào ngờ nó cười toe:
-Tao đâu có ông. Ông tao chết ngoẻo từ đời kiếp nào rồi!
Thật tôi chưa từng thấy đứa nào nói về cái chết của ông
mình mà lại vui vẻ như thế. Mặt thằng Chửng em cứ tươi hơn
hớn, y như thể nó sợ ông nó còn sống sẽ bắt nó ngồi nhổ tóc
như
tôi .
Chửng anh điềm tĩnh hơn. Nó không thèm cãi cọ. Mà gật gù
nhìn tôi, giọng thân mật:
- Mày bảo mày ngồi nhổ tóc vì mày thương ông mày phải
không?
- Thì tao đã nói rồi .
- Vậy sao hôm qua ông mày sai mày rót nước, mày lại đùn
cho bà Sáu ?
Chửng anh đúng là yêu quái giả dạng. Tự dưng nó hỏi đâm
hông khiến tôi phải ấp úng một hồi mới nghĩ ra cách trả lời:
- Hôm qua hả ? Tại hôm qua tao đang … ốm.
Vừa nói tôi vừa liếc Chửng anh. Nó nhìn tôi bán tín bán nghi
nhưng không nói gì khiến tôi khấp khởi mừng thầm. Nhưng
tôi hố tọ Chửng anh có cái tật nhớ dai dễ sợ. Chuyện xa lắc
xa lơ mà nó cũng đem ra hỏi:
- Thế còn tháng trước?
- Tháng trước sao ?
- Tháng trước ông mày nhờ mày đi mua đá lửa, mày đâu có
thèm đi!
Tôi giận cái thằng “moi móc đời tư” này đến tím ruột. Nhưng
ngoài mặt tôi vẫn làm bộ thản nhiên:
- Ờ ờ … hình như hôm đó tao cũng … đang ốm hay sao ấy!
- Ốm đâu mà ốm! - Chửng anh cười mũi - Hôm đó mày
chuồn ra sau vườn bắn xoài thi với tụi tao mà!
Cái giọng chế giễu của Chửng anh khiến tôi bất giác đỏ mặt:
- Vậy hả Tao không nhớ. Nếu vậy thì … thì …
Tôi cà lăm cả buổi vẫn chưa tìm được cách nào thoát hiểm.
Vẻ khổ sở của tôi chẳng khiến anh em thằng Chửng động
lòng tí ti . Chửng em cười hì hì:
-Thôi, nói thật đi! Mày ngồi nhổ tóc đâu phải vì mày thương
ông mày! Chắc có một lý do nào đó, đúng không?
Tôi phản ứng một cách yếu ớt:
- Dĩ nhiên là có lý do . Nhưng đó là lý do phụ . Cái chính vẫn
là tao thương ông tao .
Chửng em ngoác mồm định cãi nhưng Chửng anh đã giơ tay
ngăn lại . Nó sờ lên cánh tay tôi, giọng đầm ấm:
- Tao tin mày . Nhưng lý do phụ là lý do gì vậy ?
Trước ánh mắt hau háu của anh em thằng Chửng, tôi hết
đường tránh né, đành thở dài thú thật:
- Ông tao thưởng tao tiền.
- Thưởng tiền?
- Ừ, - tôi ngượng ngùng giải thích - Cứ nhổ được một sợi tóc
bạc, tao được thưởng một đồng.
Ngủ trưa dậy, ông tao đếm tóc phát tiền cho tao …
Tôi nói chưa dứt câu, Chửng em đã ôm bụng cười rú:
- Nhổ tóc cho ông mình mà cũng vòi tiền công! Mày mới
đích thị là đứa bất hiếu!
- Tao đâu có vòi! - Tôi lúng túng chống chế - Đó là do ông
tao tự nghĩ ra trước!
Không thèm để ý đến lời phân bua của tôi, Chửng em ngoe
nguẩy tay trước đầu mũi, giọng khiêu khích:
- Vậy mà lúc nào cũng khoe khoang “tao thương ông tao
nhất”, “tao khoái ngồi nhổ tóc cho ông”, hóa ra mày chỉ
khoái tiền!
Giọng lưỡi đểu cáng của Chửng em khiến tôi sôi gan. Tôi nổi
khùng vặc lại:
- Mày mới là đứa bất hiếu . Ông mày chết, mày vui như mở
cờ. Còn tao, lúc nào tao cũng thương ông taọ Dù ông tao
không phát tiền, tao vẫn khoái ngồi nhổ tóc cho ông hơn là
đi chơi với tụi mày!
Đòn phản công của tôi khiến Chửng em nhảy dựng lên:
- À, à, nhớ đấy nhé!
Tôi bĩu môi:
- Nhớ thì nhớ, sợ gì!
- Được lắm! - Chửng em gầm gừ - Có ngon thì mai mốt đừng
bám lẵng nhẵng theo tụi tao nữa!
Tôi “xì” một tiếng:
- Mày bám theo tao thì có!
- Mày bám! - Chửng em hét tướng.
- Mày bám! - Tôi gân cổ hét to hơn.
Cuộc khẩu chiến giữa tôi và Chửng em mỗi lúc một nãy lửa
và có nguy cơ phải giải quyết bằng tay chân thì Chửng anh
kịp thời can thiệp:
- Thôi, thôi, đừng cãi nhau nữa!
Rồi quay sang tôi, nó đột ngột hỏi:
- Mỗi lần nhổ tóc, mày được thưởng bao nhiêu tiền?
Câu hỏi bất ngờ của Chửng anh khiến tôi ngớ ra:
- Tao không nhớ. Khoảng mười mấy đồng.
- Ít vậy ?
- Tóc ông tao ngắn ngủn, đụng vô là tuột! - Tôi chép miệng Ông tao lại ngủ ít, vừa nằm xuống đã dậy . Phải chi ông tao
ngủ đến tối, tao kiếm được vài trăm!
Chửng anh nháy mắt, ranh mãnh:
- Tao sẽ giúp mày .
- Giúp cách nào ?
- Rồi mày sẽ biết! - Chửng anh giở giọng bí mật.
Tôi nhún vai:
- Mày định nhổ phụ tao chứ gì! Cách đó không được đâu!
Trừ tao ra, không ai được phép sờ
đầu của ông tao!
- Tao cóc thèm sờ đầu ông mày! - Chửng anh vung tay - Tao
có cách khác!
- Xạo đi!
Khi nói như vậy, tôi đinh ninh là Chửng anh bốc phét. Nào
ngờ mấy bữa sau, lúc tôi đang lui cui nhổ tóc cho ông tôi,
Chửng anh thình lình xuất hiện. Nó lấp ló ngoài cửa, ngoắt
tôi:
- Ra đây!
Tôi chạy ra . Chửng anh lập tức xòe tay . Trong lòng tay nó
có một nhúm lông trăng trắng.
Tôi tró mắt dòm:
- Gì vậy ?
- Lông mèo . Cho mày đó.
- Tao lấy lông mèo làm gì! - Tôi kêu lên sửng sốt.
- Mày ngu quá! - Chửng anh khịt mũi - Lông mèo giống hệt
tóc bạc! Ông mày thức dậy, mày chìa nhúm lông này ra, sẽ
có khối tiền!
- Thôi, thôi, - tôi lắc đầu nguầy nguậy - tao không dám đâu!
Ông tao biết, chắc tao no đòn!
Chửng anh cười hề hề:
- Làm sao biết được! Giống y chang!
Tôi lại liếc xuống bàn tay xòe ngửa của Chửng anh. Quả đúng
như nó nói, những sợi tóc mèo li ti kia nom giống hệt như
những sợi tóc bạc của ông tôi . Ngần ngừ một thoáng, tôi
liếm môi hỏi:
- Ở đâu ra vậy ?
- Của con mèo tam thể nhà tao . Tao lấy kéo cắt.
Nói xong, không cần biết tôi có đồng ý hay không, Chửng
anh trút vội nhúm lông mèo vào tay tôi rồi co giò vọt mất.
Trưa đó, với mớ hàng giả do Chửng anh cung cấp, tôi được
thưởng tới bốn chục đồng. Ông tôi không tỏ một chút nghi
ngờ. Ông tôi còn gật gù khen tôi giỏi .
Nhét tiền vào túi xong, tôi ba chân bốn cảng chạy đi tìm anh
em thằng Chửng. Ba đứa hí hửng kép nhau lên quán bà Sáu
Dứa chén mì gà và ních kẹo đậu phộng đến căng bụng. Xong
chúng tôi còn cố uống thêm ba chai xá xị con cọp và không
quên cho mỗi thằng một điếu Ruby .
Kể từ cái ngày lịch sử đó, ba đứa tôi sống như những ông
hoàng, tiền bạc lúc nào cũng rủng rỉnh trong túi . Anh em
thằng Chửng đâm ra lành tính hẳn. Chúng không còn ngứa
ngáy co chân sút vào con mèo nhà nó như sút bóng nữa .
Ngược lại, chúng o bế con tam thể hệt như
đó là một con mèo bằng vàng.
Nhưng cuộc sống vương giả của chúng tôi kéo dài không lâu
. Một hôm không biết do lơ
đễnh hay nổi máu tham lam, Chửng anh dúi tôi một nhúm
lông to sụ, có đến sáu, bảy chục sợi là ít.
Khi tôi chìa ra tính tiền, ông tôi nhìn sững:
- Bao nhiêu sợi vậy cháu ?
- Dạ khoảng … bảy chục sợi .
Điệu bộ ấp úng của tôi càng khiến ông thêm nghi . Ông
không tin trong một thời gian ngắn ngủi đứa cháu lười biếng
của ông có thể lập đưực một kỳ công như thế. Và tôi lo đến
thót ruột khi ông cầm từng sợi đưa lên mắt, săm soi .
Tôi len lén nhìn ông, quan sát từng thay đổi nhỏ trên nét
mặt, cố đoán xem ông có phát hiện ra sự gian dối của tôi
không. Đang hồi hộp theo dõi, tôi bỗng giật bắn người khi
ông đột ngột hỏi:
- Sao không sợi nào có gốc hết vậy cháu ?
- Dạ … dạ, chắc nó bị đứt! - Tôi ấp úng đáp, rồi tôi sợ ông hỏi
tới, tôi làm bộ than phiền - Tóc ông ngắn ngủn, khó nhổ quá
trời!
Nhưng ông tôi không bị rơi vào bẫy . Ông vẫn tiếp tục thắc
mắc:
- Nếu đứt thì đứt một, hai sợi thôi, sao ở đây sợi nào cũng
đứt hết vậy ?
Lần này thì tôi câm như thóc. Tôi đứng im đóng vai ông
phỗng đá, mồ hôi túa thành dòng tren trán. Tự dưng tôi
đâm giận anh em thằng Chửng quá chừng. Chính tụi nó bày
ra cái trò này để
xúi tôi dẫn đi ăn đi uống, bây giờ vỡ lỡ ra rốt cuộc chỉ mình
tôi đứng chúi mũi chịu sào .
Giọng ông tôi lại vang lên bên tai, dịu dàng nhưng nghiêm
khắc:
- Đây là lông chó phải không cháu ?
Tôi lại giật thót:
- Dạ … không … không ạ!
- Cháu còn chối nữa phải không? - Ông đột nhiên gằn giọng Đây đâu phải là tóc của ông!
- Dạ nhưng không phải là lông chó! - Tôi nuốt nước bọt - Đó
là … lông mèo ạ!
Ông thở dài ngán ngẩm:
- Chó hay mèo gì cũng vậy thôi! Cháu lại đằng góc nhà đứng
úp mặt vô đi!
Sự thể đã đến nước này, tôi chẳng còn bụng dạ nào mở
miệng xin xỏ nữa . Tôi nặng nề lê bước lại chỗ góc nhà, bụng
nguyền rủa anh em thằng Chửng tơi bời . Thật ra tôi buồn vì
bị
phạt thì ít, mà xấu hổ vì trò gian lận bị khám phá thì nhiều .
Ông tôi lại chúa ghét thói gian tham. Trong đời ông, ông đã
đuổi không biết bao nhiêu học trò chỉ vì sự không ngay
thẳng của họ. Ông có cách kiểm tra tinh quái: mỗi lần đưa
quần áo đi giặt, ông thường giả vờ bỏ sót tiền trong túi . Anh
học trò nào thật thà, đem tiền trả lại cho ông thì không sao .
Anh nào tham lam, âm thầm giấu biến, chỉ có nước lủi thủi
xách gói về nhà ngay sáng hôm sau . Cái bẫy của ông rất đơn
giản, nhưng không phải ai cũng tránh được.
Nhưng ông tôi chỉ có thể đuổi học trò. Tôi là cháu ông, ông
chẳng biết đuổi đi đâu . Ông đành đuổi tôi vào … xó nhà cho
tôi đứng một mình ăn năn sám hối . Cũng may là ông không
nói lại với mẹ tôi . Nếu biết tôi dám bịp ông lấy tiền, còn cả
gan đánh lận tóc ông bằng lông mèo lông chó, hẳn mẹ tôi
buồn phiền không kể xiết. Và chắc chắn mẹ tôi sẽ lôi tôi về
nhà ngay lập tức nếu biết những trò hư đốn của tôi ngày
càng phát triển dưới sự hướng dẫn tận tình của cặp
yêu quái đang cư ngụ trong hang động kế sau nhà ông tôi .
Nhưng hồi đó, cũng như mãi mãi về sau này nếu tôi không
hớ hênh buột miệng thì mẹ tôi không tài nào biết cũng như
không bao giờ ngờ rằng trên trái đất có những đứa trẻ hư
hỏng một cách quyến rũ như anh em thằng Chửng và trong
suốt một thời gian dài, tuổi thơ tôi đã lớn lên trong tình bạn
ấm áp và lắm gây gổ của tụi nó.
Chương 4: Đi Qua Hoa Cúc
Phải đợi đến cuối năm lớp chín, khi tôi đã bước qua tuổi
mười sáu, hình bóng của anh em thằng Chửng mới bắt đầu
nhạt dần trong những giấc mơ tôi .
Dĩ nhiên chúng tôi vẫn còn cặp kè với nhau như ba thằng
tiểu quỷ và không ngừng lang thang phá làng phá xóm cũng
như làm lắm trò ngốc nghếch khác. Nhưng lúc này, chui vào
chùa nấp sau lưng tượng phật để chờ dịp đánh cắp oản xôi
hoặc lẻn lên gác chuông nhà thờ giựt chuông
“boong boong” rồi co giò vọt chạy đối với tôi không còn là
những giây phút mơ mộng của riêng mình.
Đã có những buổi tôi lần mò ra bờ suối mà không có anh em
thằng Chửng. Tôi ra suối chẳng để câu cá, cũng không lặn
hụp. Tôi ngồi trên bãi cỏ bâng khuâng nhìn những chiếc lá
khô chập chờn theo dòng nước, lòng miên man nghĩ tới tận
đâu đâu . Đó là dạo chị Ngà về nhà ông tôi .
Mùa hè năm đó chưa kịp bắt đầu, dì Miên đã hớn hở thông
báo với tôi nhân một chuyến về
thăm nhà :
- Trường ơi ! Hè này bạn của dì về đây học thi chung với dì
đó !
- Vậy hả !
Tôi đáp một cách hững hờ. Tôi biết dì báo tin đó với tôi
không phải để chia sẻ niềm vui của dì. Hẳn dì sắp đòi hỏi tôi
một chuyện gì đó. Quả nhiên, sau khi ngừng lại để lấy hơi, dì
nhìn đăm đăm vào mắt tôi, khẽ giọng dặn :
- Có bạn của dì về ở, Trường bớt nghịch lại một chút nghen !
- Cháu có nghịch gì đâu ! - Tôi đáp, giọng tự ái .
Thấy tôi giận dỗi, dì Miên cười xòa :
- Thì dì chỉ nói thế thôi !
Vẫn chưa nguôi ấm ức, tôi “trả đũa” bằng cách giả bộ ngây
thơ hỏi :
- Bạn trai hả dì ?
Dì Miên tròn mắt :
- Sao Trường hỏi kỳ vậy ? Ai dám rủ bạn trai về nhà học
chung ! Đây là bạn gái ! - Rồi như
chợt nhớ ra chuyện gì, dì nói như reo - Chị Ngà đó, Trường
nhớ không ?
Tôi nhún vai :
- Bạn của dì, làm sao cháu biết được ?
Dì Miên nhìn tôi bằng ánh mắt ranh mãnh :
- Nhưng chị Ngà thì chắc Trường phải biết !
Vẻ quả quyết của dì khiến tôi ngạc nhiên. Nhưng sau một hồi
đăm chiêu nghĩ ngợi, tôi vẫn không tài nào nhớ nổi chị Ngà
là ai .
Nhìn vẻ mặt ngớ ngẩn của tôi, dì Miên mỉm cười :
- Nếu Trường không nhớ thì để dì nhắc lại cho ! Chị Ngà tức
là cái chị nằm bên cạnh Trường trong chuyến đi cắm trại
năm kia, tức là cái chị sau lần đó đã thề là…
Dì Miên nói chưa dứt câu, tôi đã hét lên một tiếng khủng
khiếp, vội vàng bịt chặt hai tai và co giò phóng ra khỏi nhà
như bị ma đuổi …
Tôi chạy xa thật xa . Ngay cả khi giọng cười tinh quái của dì
Miên đã rơi lại sau lưng, tôi vẫn không dừng bước. Tôi cũng
chẳng biết tôi chạy đi đâu . Mặt nóng ran, rôi nhắm mắt
phóng qua những bờ đất mấp mô chạy cắt ngang những
khoảng ruộng trơ chân chạy ra . Một lát sau, tôi đã ngồi thở
hổn hển bên bờ suối . Tiếng rì rào của hàng dương liễu và
hơi gió mát thoảng lên từ lòng suối khiến lòng tôi dịu lại
phần nào nhưng nỗi bứt rứt xốn xang vẫn không hề
giảm bớt. Câu chuyện năm xưa tôi đã quên bẵng mất rồi, bây
giờ dì Miên thình lình nhắc lại khiến tôi đâm xấu hổ chín
người .
Cái sự cố “chết người” đó xảy ra vaò năm tôi học lớp bảy .
Bấy giờ dì Miên đang học lớp mười ngoài trường tỉnh. Gần
cuối năm học, lớp dì Miên tổ chức đi cắm trại hai ngày dưới
bãi biển Kỳ Hòa . Năm đó cũng là năm đầu tiên tôi phải đạp
xe đi học một mình, dì Miên không còn đưa tôi đi học nữa .
Nỗi “bơ vơ” của tôi có lẽ làm dì Miên động lòng nên chuyến
cắm trại đó, dì đạp xe đò về rủ tôi đi .
Dĩ nhiên tôi bằng lòng cả hai tay . Tôi lót tót theo dì, nỗi
sung sướng không để đâu cho hết.
Sung sướng nhất là các anh chị cùng lớp với dì đều coi tôi
như em út, vì vậy cưng chiều tôi hết mức.
Chuyến cắm trại đó sẽ là một kỷ niệm tuyết vời đối với tôi
nếu “tai họa” không thình lình xảy đến. Đêm đó, tôi đang
ngủ trong lều với các anh trai thì mưa bất thần ập đến. Nước
tuôn xối xả, gió giật đùng đùng, chẳng mấy chốc căn lều tôi
ngủ bị giật sập khiến mọi người ướt như
chuột lột.
Các anh rủ nhau chui vào một mái hiên đốt nến ngồi đánh
bài chờ sáng. Tôi phận con nít, ngồi chầu rìa mãi cũng chán,
mình mẩy ướt đẩm không ngủ được, bèn bỏ ra ngoài trời đi
lang thang dưới rặng phi lao, lòng chợt nhớ anh em thằng
Chửng da diết. Nếu có hai thằng giặc đó ở đây, hẳn chúng sẽ
baỳ trò nghịch ngợm, chứ đâu có cái cảnh mình tôi cô đơn
thất thểu thế
này .
Đang nghĩ ngợi vẩn vơ, bỗng tôi nghe một tiếng gọi sửng sốt
vang lên bên tai :
- Phải Trường đó không ?
Tôi giật thót mình quay lại . Tiếng gọi phát ra từ căn lền nữ.
Tôi mở to mắt nhìn cái khối đen nằm lù dù dưới góc cây và
ngạc nhiên không hiểu sao nó vẫn chưa bị giật đổ dưới
những cơn gió rít kinh hồn.
- Trường đi đâu mà lang thang vậy ?
Tiếng hỏi vang lên, lần này tôi nhận ra ngay giọng dì Miên.
- Căn lều của cháu bị sập ! - Tôi buồn bã đáp.
- Các anh kia đâu ?
Tôi chỉ tay về phía ánh đèn :
- Mấy ảnh đang chơi cát-tê .
Giọng dì Miên dịu dàng :
- Trường lại đây ngủ với dì đi ! Đừng có chạy loăng quăng
ngoài trời nữa !
Tôi ngập ngừng bước lại . Dì Miên chiếu đèn pin vào người
tôi, bật kêu :
- Trời ơi, ướt mèm hết ! Trường cởi đồ dài ra đi ! Chỉ mặc
quần đùi thôi !
Lúc này, lều tối đen. Các bạn của dì Miên có lẽ là ngủ say
nhưng không hiểu sao tôi cứ thấy ngại ngùng.
Thấy tôi đứng loay hoay hoài, dì Miên dường như hiểu ra,
liền cười nói :
- Con nít mà mắc cỡ gì ! Trường không cởi đồ ra, sáng mai bị
cảm cho coi !
Không biết sao, tôi đành phải lóng ngóng cởi bỏ đồ ngoài,
chỉ mặc trần xì cái quần xà lỏn. Dì Miên rọi đèn xuống chiếu,
bảo :
- Trường nằm ở đây nè !
- Tôi ngả người chưa kịp nằm, dì Miên đã đẩy lưng tôi :
- Trường nằm vô trong đi ! Để dì nằm ở ngoài bìa !
Tôi đỏ mặt :
- Thôi, cháu không nằm trong đâu ! Cháu thích nằm ngủ
ngoài bìa hơn !
- Ngoài bìa sao được mà ngoài bìa ! - Dì Miên nạt khẽ - Bộ
Trường muốn chết cóng sao ?
Vừa nói dì Miên vừa nhích người đẩy tôi vô trong. Một phần
vì không muốn cãi lại dì nhưng phần chính là đã bắt đầu
cảm thấy lạnh, tôi không buồn đổi chỗ với dì nữa . Tôi lặng
lẽ nằm xuống.
So với lều nam, căn lều nữ ấm áp và “tiện nghi” hơn nhiều .
Chiếu trải trên một tấm ni-lông dày, bên dưới là những tấm
vạt giường kê san sát. Những tấm vạt giường này, hồi sáng
tôi không thấy, có lẽ các chị mới hỏi mượn của những căn
nhà cạnh bãi biển.
Nhưng dù mệt mỏi, tôi không ngủ được ngay như tôi tưởng.
Lần đầu tiên nằm cạnh những người con gái, lòng tôi tự
dưng hoang mang pha lẫn bồn chồn. Bên phải là dì Miên,
bên trái là một cô gái lạ, tôi nằm ở giữa ngay đơ như cán
cuốc, vậy mà mỗi khi làn hương lạ thoảng qua mũi, trái tim
tôi không sao ngăn được bồi hồi .
Nằm ngẩn ngơ, thao thức một hồi, tôi thiếp đi lúc nào không
hay . Tôi chỉ choàng tỉnh dậy khi bên tai bỗng vang lên tiếng
la bài hãi :
- Chuyện gì vậy Ngà ?
- Trời sập hả ?
Hóa ra c...
 





