CA KHÚC NƠI ĐÓ TÌNH YÊU
Thang Quy Nho - Nguyen Nhat Anh

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hồng
Ngày gửi: 15h:11' 24-03-2024
Dung lượng: 1.0 MB
Số lượt tải: 4
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hồng
Ngày gửi: 15h:11' 24-03-2024
Dung lượng: 1.0 MB
Số lượt tải: 4
Số lượt thích:
0 người
Mục lục
Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
THẰNG QUỶ NHỎ
Nguyễn Nhật Ánh
www.dtv-ebook.com
Chương 1:
Nga ngồi một mình trong lớp, hồi hộp đợi chuông reo.
Chưa đến giờ vào học, mọi người còn ở cả bên ngoài, một số chơi trong
sân, số khác tụ tập ngoài hành lang. Thỉnh thoảng một khuôn mặt thò vào cửa
sổ, dòm dáo dác rồi biến mất sau khi ném một cái nhìn tò mò về chỗ Nga
ngồi.
Nga cố trấn tĩnh. Nó len lén đặt tay lên ngực trấn áp cơn xúc động. Cũng
như mọi học sinh chuyển đến trường mới, Nga cảm thấy lo lắng không đâu.
Ở lớp mới này, Nga chưa quen ai, trừ Hạnh. Hạnh là lớp trưởng. Khi nãy,
thấy Nga đứng ngơ ngác trước cửa lớp, Hạnh bước lại hỏi:
- Bạn là Nga phải không?
Nga nhìn Hạnh, ngạc nhiên:
- Ủa, sao chị biết?
Hạnh cười:
- Đừng gọi mình là chị. Mình tên Hạnh. Cô chủ nhiệm báo cho mình biết.
Mình là lớp trưởng.
Hạnh giới thiệu một lèo, rồi không để cho Nga kịp hỏi lại, nó kéo tay Nga
dắt đến dãy bàn cuối lớp, nói:
- Chỗ ngồi của Nga ở đây. Nga ngồi kế mình.
Hạnh thuộc loại người liến thoắng, nhanh nhẩu, miệng nói tay làm. Nga
chưa kịp có ý kiến, nó đã vớ lấy chiếc cặp của cô bạn mới nhét vào ngăn bàn.
Trước nhiệt tình của Hạnh, Nga chỉ biết lúng túng đứng nhìn.
Để khỏa lấp bối rối, Nga hắng giọng hỏi:
- Bàn này chỉ có Nga và Hạnh thôi hả?
Hạnh nheo nheo mắt, giọng hóm hỉnh:
- Bàn ba người. Hạnh, rồi tới Nga, rồi tới... thằng quỷ nhỏ!
Nga giật mình:
- Hạnh nói gì? Thằng quỷ nhỏ là sao?
Hạnh mỉm cười bí mật:
- Lát nữa Nga sẽ biết!
Nói xong, Hạnh bỏ ra ngoài.
Nga ngồi lại một mình, lòng hoang mang tột độ. Lạ thầy lạ bạn, Nga đã
thấy lo âu. Bây giờ lại thêm thằng quỷ nhỏ nào đó ngồi bên cạnh nữa, chắc
Nga xỉu. Suốt từ đó cho đến lúc chuông reo vào học, Nga cứ nhìn lom lom ra
cửa. Nhưng Nga chẳng thấy gì lạ. Nó chỉ nghe trái tim mình đập hồi hộp
trong ngực.
Chuông reo, cả lớp xếp hàng. Nga bước ra khỏi lớp và trước khi đứng vào
hàng sau lưng Hạnh, nó khẽ đưa mắt nhìn lướt qua đám con trai đang xếp
hàng kế bên, kín đáo dò xem nhân vật nào là thằng quỷ nhỏ, nhưng nó không
thể đoán định được. Những khuôn mặt vui nhộn và rạng rỡ kia chẳng có gì
khả nghi. Hay "hắn" mang biệt danh đó là do "hắn" phá phách không ai chịu
nổi? Nga thầm nghĩ và lại liếc sang dãy con trai, tò mò quan sát.
Trong một thoáng, Nga nhận ra anh chàng đứng hàng thứ ba là một tay
chúa nghịch ngợm. Đang đứng, thình lình anh ta giả vờ mất thăng bằng, bước
lui một bước và giẫm lên chân người đứng sau một cú thật lực khiến nạn
nhân kêu lên oai oái. Trên kia, cô chủ nhiệm trừng mắt ngó xuống nhưng anh
chàng tinh quái đã kịp lấy lại tư thế nghiêm trang và bây giờ trông anh ta hiền
như cục bột. Nhưng cô giáo vừa quay đi, anh ta liền thò tay vỗ vai người
đứng trước và kề tai nói nhỏ gì đó. Nga hiểu ngay là anh ta giả vờ, bởi vì anh
ta buông tay ra, trên vai áo của nạn nhân đã xuất hiện một tấm hình "xìtrum", loại hình người ta vẫn bán để dán lên xe gắn máy.
Trò quỷ thuật của anh ta khéo léo và tự nhiên đến nỗi nạn nhân chẳng mảy
may nghi ngờ, cứ đứng trơ như phỗng, trong khi đó, đám đứng sau che miệng
cười khúc khích. Cả Nga cũng không nhịn được cười. Và nó thở phào: "Hóa
ra thằng quỷ nhỏ là anh chàng này!".
Quả nhiên khi vào lớp, sau khi đảo mắt quan sát một vòng, anh chàng kia
lững thững ôm tập tiến về phía bàn chót và ngồi xuống cạnh Nga.
Bằng một phản xạ tự nhiên, Nga khẽ nhích vô trong. Thằng quỷ nhỏ liếc
Nga một cái, trịnh trọng hỏi:
- Cô bé mới chuyển trường về đây hả?
Nga sầm mặt. Nga ghét nhất ai gọi mình là "cô bé". Thằng quỷ nhỏ này
trạc tuổi Nga mà giở giọng đàn anh, Nga càng khó chịu. Thấy Nga không trả
lời, thằng quỷ nhỏ hừ mũi:
- Này cô bé mặt lạnh, cô nghe tôi hỏi không?
Nga lạnh lùng:
- Tôi không phải là cô bé. Tôi tên Nga.
Thằng quỷ nhỏ có vẻ bất ngờ trước phản ứng của Nga. Nó cười cười, hạ
giọng:
- À, thì ra cô tên Nga. Cô thuộc loại "cứng cổ" đấy!
Bị kêu "cứng cổ", Nga nổi sùng, sự rụt rè cố hữu của một học sinh mới
bay vèo đâu mất. Nó vặc lại:
- Cổ tôi cứng kệ tôi, không mắc gì đến anh!
Thái độ cứng cỏi của Nga làm thằng quỷ nhỏ xụi lơ. Nó chán nản, giọng
xìu như bún:
- Kệ thì thôi!
Kể từ lúc đó, thằng quỷ nhỏ chúi mũi vào cuốn tập mở trước mặt, chẳng
buồn cà khịa với cô bé cứng cổ nữa. Nga cũng chẳng thèm đếm xỉa đến đối
phương, nó ngồi thẫn thờ nhìn ra cửa chờ Hạnh về. Bạn bè mới chưa quen ai,
Nga chỉ có thể nói chuyện với Hạnh. Lẽ ra, nó cũng có thể trò chuyện với
thằng quỷ nhỏ, ngồi cạnh nhau bao giờ cũng dễ làm quen. Nhưng thằng quỷ
nhỏ cứ khoái chơi trội, Nga mới nói qua nói lại một hai câu, dã muốn gây sự
rồi.
Nga chong mắt một hồi đã thấy Hạnh về. Nó cầm theo hộp phấn và cuốn
sổ gọi tên và ghi điểm. Đặt tất cả lên bàn cô, Hạnh vội vã rảo bước về chỗ
ngồi.
Nhưng chưa kịp ngồi vào chỗ, Hạnh nhác thấy thằng quỷ nhỏ ngồi kế bên
Nga, nó liền nghiêm mặt lại:
- Sao Luận lại ngồi đây? Về chỗ cũ đi!
À, anh ta tên Luận! Nga nhủ bụng nhưng nó chưa kịp nghĩ ngợi gì thêm
đã nghe Luận ấp úng đáp lời Hạnh:
- Ngồi đây một bữa đâu có sao!
Hạnh hừ giọng:
- Đừng lộn xộn! Đây đâu phải chỗ ngồi của ông!
Luận cười nhăn nhở:
- Nhưng thằng quỷ nhỏ bữa nay đâu có đi học! Tôi xuống đây ngồi cho...
mát!
Hạnh khoát tay, giọng cương quyết:
- Thôi, đừng có giở trò! Lên trên kia đi! Không lên, tôi méc cô à!
Nghe dọa méc cô, Luận không dám nấn ná. Nó vội vàng quơ tập vở tót
lên bàn trên. Té ra chỗ ngồi của nó ở trên kia, cách chỗ Nga đến hai dãy bàn.
Tuy nhiên, Luận ngồi đâu, điều đó không quan trọng đối với Nga. Nó chỉ
ngạc nhiên về việc Luận không phải là... thằng quỷ nhỏ như nó tưởng. Cuộc
đối thoại giữa Hạnh và Luận khiến Nga vô cùng sửng sốt.
Đợi cho Luận ôm tập ra khỏi chỗ ngồi, Nga mới quay sang Hạnh, giọng
ngơ ngác như vừa từ cung trăng xuống:
- Ủa, Luận không phải là... thằng quỷ nhỏ hả?
Hạnh lắc đầu:
- Thằng quỷ nhỏ bữa nay nghỉ học.
Nga không kềm được thắc mắc:
- Nhưng thằng quỷ nhỏ là ai? Sao lại gọi anh ta bằng cái tên như vậy?
Hạnh vẫn cười cười:
- Ngày mai Nga sẽ biết.
Thấy Hạnh không chịu nói, Nga ấm ức lắm. Nó tính làm mặt giận, không
thèm hỏi chuyện Hạnh nữa. Nhưng rồi không ngăn được tò mò, nó lại hỏi dò:
- Chắc anh ta phá lắm hả?
Hạnh lắc đầu.
- Hay là anh ta học dở nhất lớp? - Nga lại hỏi.
Hạnh liếc Nga, khẽ nói:
- Thằng quỷ nhỏ là một học sinh giỏi. Nhưng thôi, Nga đừng hỏi nữa. Lo
chép bài đi kìa!
Chẳng biết làm sao, Nga đành phải lật tập chép bài. Nhưng tay thì chép
mà đầu óc Nga cứ nghĩ ngợi vẩn vơ về nhân vật bí ẩn kia. Không hiểu anh ta
là người như thế nào mà Hạnh cứ úp úp mở mở. Nga càng hồi hộp hơn khi
suốt buổi học hôm đó, thỉng thoảng nó vẫn bắt gặp những đứa ngồi cùng bàn
với Luận quay xuống nhìn trộm nó bằng ánh mắt tinh quái, kèm theo những
nụ cười lạ lùng, khó hiểu. Rõ ràng đó không phải là những thái độ dành cho
một học sinh mới không có gì đặc biệt như Nga. Sở dĩ các bạn nhìn mình như
vậy, Nga thầm đoán, chính là vì chỗ ngồi đặc biệt của mình. Mình đã ngồi
cạnh anh chàng có biệt danh "thằng quỷ nhỏ", và như vậy phải chăng mình đã
ngồi cạnh một sự nguy hiểm lớn lao?
Cho đến lúc chuông reo tan học và ngay cả trên đường về, Nga vẫn không
thể nào dứt mình ra khỏi những băn khoăn.
Ngày hôm sau, Nga đến lớp thật sớm. Vừa đạp xe, Nga thầm mong thằng
quỷ nhỏ đừng nghỉ học hai buổi liền. Hãy đi học bữa nay rồi mai nghỉ bù
cũng được! Nga vừa nói thầm vừa bật cười về ý nghĩ kỳ cục của mình.
Khi Nga đến, lớp còn vắng. Lác đác một vài học sinh ngồi lặng lẽ ôn bài
với vẻ mặt thiếu tự tin. Họ ngồi dồn cả vào góc lớp, có vẻ như muốn nương
tựa vào nhau để chống chọi lại nỗi lo sắp bị kêu lên bảng. Ngoài hành lang,
một đám nữ sinh đứng tựa lưng vào cửa sổ, xì xào nói chuyện, thỉnh thoảng
lại vang lên những chuỗi cười dòn dã.
Nga đi thẳng lại chỗ ngồi. Nó vừa nhét cặp vào ngăn bàn vừa phân vân
không biết nên ngồi tại chỗ hay nên ra trước hiên đứng thơ thẩn cho mát.
Lưỡng lự một hồi, Nga tặc lưỡi ngồi xuống. Dù sao ngồi tại chỗ vẫn... an toàn
hơn, Nga nghĩ mình là học sinh mới, đứng trước hiên biết nói chuyện gì với
ai đây.
Lát sau, Hạnh lò dò đến. Thấy Nga ngồi một mình, Hạnh bước lại:
- Sao Nga không ra đằng trước chơi?
Nga ấp úng:
- Thôi, Nga ngồi đây được rồi!
Hạnh gật gù, vẻ thông cảm:
- Chắc Nga còn lạ! Để Hạnh ngồi chơi với Nga cho vui!
Vừa nói, Hạnh vừa đặt cặp lên bàn và ngồi xuống bên Ngạ
Lớp học mỗi lúc một đông. Chung quanh Nga bỗng chốc tràn ngập những
tiếng ồn, những tiếng la hét, cãi cọ và đùa giỡn. Từ nãy đến giờ, Nga vẫn
thầm đưa mắt quan sát nhưng vẫn chưa đoán ra thằng quỷ nhỏ là ai và liệu
anh ta bữa nay có đến lớp hay không.
Dò xét một hồi không kết quả, Nga đâm tức mình, tính quay sang hỏi
Hạnh. Nhưng sực nhớ Hạnh vốn thích ỡm ờ, Nga lại thôi. Đang ấm ức, chưa
biết tính sao, Nga bỗng giật mình khi nghe những tiếng hò reo náo nhiệt vang
lên ngoài cửa lớp.
- Ha ha, hôm nay nó lại tìm đâu ra cái nón môđden thế này? - Tiếng một
người nói, giọng oang oang.
Lại một giọng khác kêu lên:
- Chắc đây là cái nón quả dưa của Charlot! Trời, nó đội trông mới hợp làm
sao!
Rồi một giọng khác nữa, trịch thượng hơn, Nga nhận ra tiếng Luận:
- Mày thó cái nón này của ai thế?
Nga chưa kịp hiểu ra chuyện gì đã thấy một đám đông kéo vào lớp, cười
nói ồn ào. Mọi người vừa đùn đẩy nhau vừa bao quanh một học sinh nom có
vẻ kỳ dị. Anh có hai vành tai to khác thường và cái mũi cũng to không kém.
Cái mũi đã to lại còn đỏ ửng, mồ hôi lấm tấm.
Thoạt nhìn thấy người học sinh lạ này, trống ngực Nga đã đập thình thịch.
Anh lững thững bước vào lớp giữa một vòng tròn người bu quanh trêu chọc,
hệt như một anh hề xiếc đang đi giữa một đám trẻ con hiếu kỳ và nghịch
ngợm. Từ sợ hãi dần dần Nga chuyển sang tò mò. Anh đội một cái nón vải
màu cỏ úa, và mặc dù bị bạn bè không ngớt lời chòng ghẹo, mặt mày anh
trông vẫn thản nhiên, không hề tỏ vẻ bực dọc hay rầu rĩ. Có thể anh đã quen
với tình cảnh trớ trêu này, Nga nhủ bụng và trong tích tắc, nó bỗng ngờ ngợ
người học sinh kỳ lạ này chính là thằng quỷ nhỏ, nhân vật mà nó đã nơm nớp
chờ "diện kiến" hai ngày nay.
Như để xác nhận sự suy đoán của Nga, Luận bỗng lên tiếng:
- Thằng quỷ nhỏ, mày đưa tao mượn cái nón đội thử coi!
Rồi không cần biết thằng quỷ nhỏ có đồng ý hay không, Luận chộp lấy cái
nón đội lên đầu mình. Vừa đội Luận vừa nhìn quanh, reo to:
- Tụi mày coi tao có đẹp trai bằng thằng quỷ nhỏ không?
Đám bạn liền nhao nhao:
- Đẹp lắm, đẹp lắm! Đưa tao đội một cái nào!
Lập tức, Luận ném cái nón cho một đứa khác. Rồi đứa khác lại chuyền
cho một đứa khác nữa. Cứ thế, cái nón chạy lòng vòng từ tay người này đến
tay người nọ.
Trong khi đó, thằng quỷ nhỏ cứ đứng chôn chân giữa lớp, vẻ bất lực. Anh
đảo mắt nhìn theo cái nón đang bay vun vút, xẹt ngang xẹt dọc, cất giọng năn
nỉ:
- Thôi được rồi! Tụi mày trả nón cho tao đi!
Cái nón lập tức dừng lại, nằm trong tay Luận. Luận cười hì hì, nói:
- Mày vẫy tai lừa đi, tụi tao sẽ trả!
Đám bạn nghịch ngợm lại phụ họa:
- Đúng rồi đó! Vẫy tai chào tụi tao đi!
Nga ngạc nhiên thấy thằng quỷ nhỏ mím môi lại và ngay lập tức, vành tai
anh khẽ ve vẩy như cánh bướm. Nga không biết rằng anh đang khổ sở chống
chọi lại sự "hoạt động" của hai vành tai mình. Bao giờ cũng vậy, anh càng
muốn nó nằm im thì nó lại càng nhúc nhích ngoài sự điều khiển của anh. Biết
rõ "đặc điểm" đó, tụi thằng Luận ngày nào cũng tìm cách khai thác để biến
anh thành trò cười cho cả lớp.
- Tai kia nữa! - Luận lại ra lệnh.
Thằng quỷ nhỏ ve vẩy tai kia. Luận có vẻ hài lòng. Nhưng khi nó sắp sửa
ném cái nón lại cho thằng quỷ nhỏ thì có ai đó bỗng nói:
- Vẫy vậy không được! Phải vẫy cùng lúc hai tai kìa!
Thằng quỷ nhỏ dường như đã quen chịu đựng, anh chẳng tỏ vẻ gì cáu
kỉnh. Nhưng ngay vào lúc hai vành tai anh đang sắp sửa cử động theo sự
"điều khiển" của đám bạn quỷ quái, chợt anh phát hiện ra Nga. Nga đang
ngồi ở dãy bàn cuối lớp, ngay cạnh chỗ ngồi của anh và đang nhìn anh bằng
ánh mắt ngạc nhiên lặng lẽ. Sự hiện diện của bất ngờ của Nga khiến thằng
quỷ nhỏ thình lình khựng lại, và trong thoáng mắt anh bỗng trở nên lúng
túng, hai vành tai lập tức trơ ra.
Thấy thằng quỉ nhỏ tự nhiên trở chứng, hai "cánh bướm" không chịu ve
vẩy, lũ bạn nhao nhao giục:
- Vẫy đi chứ! Sao đứng im re vậy?
- Bộ mày không muốn xin lại cái nón hả?
Thằng quỷ nhỏ làm như chẳng nghe thấy gì. Anh cứ đứng sững, ngượng
ngùng và bối rối.
Luận liền thò tay nắm lấy vành tai anh, giật giật:
- Nếu mày không muốn làm thì để tao làm cho!
Thằng quỷ nhỏ khẽ nhăn mặt. Rồi bất thần anh vung tay gạt mạnh tay
Luận ra.
Phản ứng đột ngột và bất thường của thằng quỷ nhỏ khiến bạn bè sửng
sốt.
- Chà, chà, bữa nay thằng quỷ nhỏ chịu chơi quá, tụi mày ơi!
Luận trố mắt kêu lên. Vừa kêu nó vừa xông tới định vật thằng quỷ nhỏ
xuống đất.
Cho tới lúc đó, Hạnh mới lên tiếng can thiệp:
- Không được đánh nhau trong lớp à nghen!
Tiếng Hạnh vừa vang lên, Luận lập tức buông tay xuống, vẻ do dự.
- Trả cái nón cho Quỳnh đi! - Hạnh lại nghiêm giọng nói.
Hóa ra thằng quỷ nhỏ tên Quỳnh! Tên của anh giống như tên con gái
khiến Nga bất giác mỉm cười.
Luận vò vò cái nón trong tay, vẻ chần chừ. Đúng lúc đó, tiếng chuông vào
học vang lên. Quỳnh liền chìa tay ra:
- Trả cái nón cho tao ra xếp hàng!
Luận ném cái nón nhàu nát về phía Quỳnh và nhướng mắt, nói:
- Nón đây! Mày nhớ là còn thiếu tụi tao mấy cái vẫy tai nữa đó nghe!
Quỳnh không nói gì. Anh lẳng lặng cúi xuống nhặt cái nón vừa rơi trước
mặt, phủi hai, ba cái rồi chụp lên đầu, bước vội ra sân.
THẰNG QUỶ NHỎ
Nguyễn Nhật Ánh
www.dtv-ebook.com
Chương 2:
Trước khi Nga vào học, Quỳnh với Hạnh ngồi chung một bàn. Bàn có hai
người, nhưng mỗi người ngồi tít một đầu, chừa khoảng trống ở giữa. Nga
không biết ai đã tạo ra khoảng trống đó, Quỳnh hay là Hạnh. Nhưng Nga
chẳng thắc mắc nhiều, bởi bây giờ nó đã lấp đầy cái khoảng không bất
thường đo. Nó ngồi giữa Hạnh va`... thằng quỷ nho?
Quỳnh có vẻ bỡ ngỡ trước sự xuất hiện của người bạn mới. Anh đã quen
với vị trí cô độc của mình trong góc lớp. Bây giờ bỗng nhiên có người ngồi
sát ngay bên cạnh, Quỳnh đâm ra mất tự nhiên. Lúc xếp hàng đi vào lớp,
Quỳnh tiến về phía chỗ ngồi với dáng vẻ nấn ná, ngại ngần. Có vẻ anh cố tình
đi chậm lại.
Khi ngồi vào chỗ, Quỳnh cũng tìm cách ngồi sát ngoài rìa, cố xích thật xa
Nga. Suốt trong giờ học, anh hoặc nhìn chăm chăm lên bảng hoặc lặng yên hí
hoáy chép bài, chẳng quay sang trò chuyện với Nga một câu.
Nga chẳng biết Quỳnh đang chú ý đến bài học thật hay anh chỉ giả vờ.
Thỉnh thoảng tò mò liếc sang bên cạnh, Nga thấy Quỳnh cựa quậy trên ghế
với vẻ khổ sở, hệt như anh đang bị trói chặt bởi những sợi dây vô hình nào.
Khi nãy, thấy Quỳnh bị bạn bè xúm lại chọc ghẹo, Nga cảm thấy tội cho
anh quá chừng, và lúc đó Nga có ý nghĩ sẽ tìm cách trò chuyện an ủi anh.
Nhưng bây giờ, ngồi sát bên Quỳnh, nhìn thấy cái vành tai quái dị và cái mũi
đỏ của anh ngay trước mắt, Nga đâm ra sờ sợ và thế là bao nhiêu ý nghĩ tốt
lành bay biến đâu mất. Vì vậy khi thấy Quỳnh chẳng tỏ vẻ gì muốn bắt
chuyện với mình, Nga cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.
Cuộc gặp gỡ đầu tiên của Nga với thằng quỷ nhỏ diễn ra như vậy, im lặng
và hững hờ. Trong thâm tâm, Nga cảm thấy áy náy về thái độ lạnh nhạt của
mình, nhất là với một người bạn ngồi cùng bàn, lại kế bên, nhưng Nga biết
mình chẳng thể xử sự theo cách khác.
Ngày hôm sau, mọi việc diễn ra cũng từa tựa hôm trước, giống như một
vở kịch được lặp lại. Thằng quỷ nhỏ vào lớp, kéo theo những trò đùa nghịch
tai ác của đám bạn và những tiếng hò hét ồn ào, và cuối cùng kết thúc bằng
cảnh anh ngồi câm nín bên cạnh Nga.
Tối hôm qua, về nhà nghĩ lại, Nga cảm thấy xấu hổ về sự xa lánh của
mình đối với Quỳnh và nó định sáng nay sẽ chủ động làm quen với anh.
Nhưng rồi đến khi vào học, ngồi loay hoay một hồi, Nga lại đâm ra bối rối.
Mình là con gái, ai lại mở miệng làm quen trước bao giờ, Nga nhủ thầm như
vậy và suốt buổi học đó, nó vẫn lặng thinh, chốc chốc lại liếc sang Quỳnh để
thấy cái mũi của anh mồi lúc một đỏ ửng, chẳng rõ vì lý do gì.
Những ngày tiếp theo cũng chẳng khá hơn chút nào. Hai người vẫn tiếp
tục im như thóc.
Chỉ đến khi xảy ra cuộc gặp gỡ tình cờ mới đây thì Nga và Quỳnh mới
"có dịp" nói chuyện với nhau.
Hôm đó, Nga đang đạp xe từ trường về nhà. Đang đi, thình lình Nga nhác
thấy Quỳnh đang rảo bước trước mặt, tay ôm cặp, chiếc nón quả dưa đội lệch
trên đầu. Quỳnh di cùng chiều nên không thấy Nga.
Tự dưng Nga thấy tim mình đập mạnh. Nga không muốn Quỳnh trông
thấy mình. Mấy hôm nay làm mặt lạ với nhau, bây giờ bỗng gặp ngoài
đường, Nga thấy kỳ kỳ. Nó cố đạp xe chậm lại nhưng khoảng cách giữa nó và
Quỳnh mỗi lúc một thu ngắn. Không biết làm sao, Nga đành phóng vụt xe
qua. Nó mím môi đạp mạnh pédale, giả vờ như không thấy Quỳnh.
Chiếc xe đang phóng như gió, đột nhiên bị chao đi. Trong tích tắc, Nga
kinh hãi nhận ra mình bị cột chặt vào yên xe, không nhúc nhích được, và
dường như có ai đó đang kéo mạnh vai nó và sắp sửa hất tung nó xuống mặt
đường. Nga điếng người. Nó nhắm mắt lại.
Nhưng Nga không té. Chiếc xe bỗng lắc mạnh, lảo đảo rồi đứng sững lại.
Nga bàng hoàng mở mắt ra và thấy mình đang ngồi trên xe, hai chân vẫn đặt
trên pédale.
Nga giật mình ngoảnh lại phía sau. Quỳnh đã đứng đó tự bao giờ, mũi đỏ
ửng còn tay thì đang giữ chặt cái yên sau của chiếc xe.
Nga chưa kịp mở miệng, Quỳnh đã lên tiếng trước:
- Tà áo của Nga bị quấn vào sợi xích. May mà tôi chạy tới kịp.
Nga liếc xuống chân và bất giác đỏ mặt. Vạt sau của chiếc áo dài bị quấn
chặt vào líp xe. Hèn gì khi nãy Nga có cảm giác như ai níu lấy vai mình.
Trong khi Nga đang loay hoay chưa biết làm sao để gỡ vạt áo ra thì Quỳnh
bỗng bảo:
- Nga cứ ngồi yên đó, để tôi lùi xe lại!
Tự nhiên Nga cảm thấy mắc cỡ. Nó vội vàng lên tiếng:
- Thôi, để Nga leo xuống đã!
- Không được đâu! - Quỳnh lắc đầu - Bây giờ Nga leo xuống là rách áo
liền!
Một tay nắm ghi-đông, một tay giữ yên sau, Quỳnh từ từ lui xe lại. Đôi
mắt anh nhìn chăm chăm vào líp xe nơi vạt áo bị mắc kẹt của Nga đang được
nhả ra từng chút một.
Nga ngồi trên xe, lòng rối bời. Nó có cảm giác mình là đứa bé được người
lớn dắt đi chơi. Đang lúng túng, Nga bỗng nghe Quỳnh thở phào:
- Xong rồi!
Nga tưởng như mình vừa trút được một gánh nặng. Nó chống chân xuống
đất, kéo vạt áo ra đằng trước và nhìn Quỳnh, ấp úng:
- Cám ơn anh nghen!
Nói xong, Nga cảm thấy xấu hổ về sự bất cẩn của mình và để che giấu nỗi
bối rối, nó vội vã đạp xe đi.
Quỳnh đứng chôn chân tại chỗ, ngẩn ngơ nhìn theo.
Ngày hôm sau, Quỳnh tỏ ra vui vẻ khác thường. Anh tiếp nhận sự trêu
chọc của đám bạn quỷ quái với nụ cười tươi tỉnh trên môi. Anh mặc kệ cho
tụi thằng Luận làm tình làm tội hai vành tai "phản chủ" và không màng đòi
lại cái nón đang được chuyền nhoang nhoáng giữa đám đông. Thậm chí,
Quỳnh còn cao hứng thực hiện những cú "trồng cây chuối" ngoạn mục và
biễu diễn trò đi hai tay vòng quanh trong lớp khiến đám bạn vỗ tay đôm đốp
và hò hét ầm ĩ.
Nga đến trễ. Vừa tới cửa lớp, nghe náo nhiệt, Nga không vào ngay. Nó đi
vòng lại cửa sổ, đứng nhìn vào. Thấy Quỳnh đang say sưa làm trò, Nga khẽ
mỉm cười. Khung cảnh trước mắt Nga hệt như trong rạp xiếc, chỉ thiếu những
con khỉ mặc quần áo và các tấm bạt căng chung quanh nữa thôi.
Nga cứ đứng tựa người vào cửa sổ. Nó chưa muốn vào lớp vội. Không
hiểu sao Nga có cảm giác hễ thấy Nga, Quỳnh sẽ mất tự nhiên và những trò
vui của anh sẽ lập tức chấm dứt. Nghĩ vậy, Nga cứ đứng yên. Nó đứng đợi
chuông reo.
Nhưng Qùnh cũng chỉ bộc lộ niềm hứng khởi của mình đến thế thôi. Vào
lớp, ngồi kế bên Nga, Quỳnh trở lại là anh chàng nhút nhát và lầm lì muôn
thuở.
Có lẽ Quỳnh cũng muốn nói chuyện với Nga nhưng dường như anh chẳng
biết nói gì và phải mở đầu câu chuyện ra sao. Thỉnh thoảng anh lại len lén
liếc Nga một cái rồi vội vã quay mặt đi chỗ khác. Bằng sự nhạy cảm đặc biệt
của phụ nữ, Nga nhận ra ngay dấu hiệu mới mẻ đó. Nó cảm thấy vui vui. Và
trong một lần bắt gặp ánh mắt thập thò của Quỳnh, Nga mỉm cười với anh
một cách thân thiện.
Nụ cười tươi tắn của Nga khiến Quỳnh cảm thấy dạn dĩ hơn lên. Anh
đằng hắng hai, ba tiếng như để lấy can đảm rồi rụt rè hỏi:
- Chiếc áo Nga mặc hôm qua có bị rách không?
Nga lắc đầu:
- Không! Nhưng dầu mỡ dính đen thui, Nga giặt hoài không ra!
Quỳnh lại đằng hắng. Nhưng lần này anh ngồi im. Mặc dù quan hệ giữa
anh và Nga đã dễ chịu hơn nhưng anh chẳng biết phải trò chuyện tiếp tục như
thế nào. Từ hồi vào lớp đến giờ, nghĩ mãi, Quỳnh mới nói được một câu. Về
chiếc áo. Nếu hôm qua, vạt áo của Nga không vướng vào líp xe, hẳn hôm nay
Quỳnh lại ngồi trơ như phổng. Mặc dù Nga đã mỉm cười với anh. Và nụ cười
ấy dường như muốn bảo "Anh trò chuyện với tôi tự nhiên đi chứ!".
Quỳnh không làm sao cảm thấy tự nhiên được. Anh quen bị xem là một
tên hề. Với hình dung cổ quái và hai vành tai "nhạy cảm" cộng thêm những
tài vặt của mình, anh chuyên đóng vai kẻ gây cười cho đám đông. Bạn be
thường xúm quanh anh nhưng chỉ để trêu chọc hoặc bắt anh trổ những trò lạ.
Bạn gái cũng vậy. Họ xem anh như trò tiêu khiển. Anh giúp họ giải buồn
hoặc thỏa mãn tính hiếu kỳ hoặc lấp đầy những phút giây nhàn rỗi. Những
lúc ấy, họ cười với anh, họ vỗ tay, thậm chí hò reo tán thưởng anh nhưng
chẳng bao giờ họ trò chuyện tử tế với anh. Khi những trò khỉ của anh chấm
dứt, họ vội vàng lảng đi chỗ khác như những khán giả nôn nóng về nhà để lo
bữa cơm tối. Họ nhanh chóng quên mất anh. Và anh, anh hiểu tất cả những
điều đó.
Chỉ có Nga là khác. Nga xem anh như một người bạn. Quỳnh cảm nhận
được điều đó ngay hôm đầu tiên gặp Nga. Nga đã nhìn anh "trổ tài" bằng ánh
mắt ngỡ ngàng, có vẻ gì đó như trắc ẩn. Nga không cười, cũng không lộ vẻ
thích thú như những người khác. Bắt gặp tia nhìn đó, lần đầu tiên Quỳnh cảm
thấy bối rối. Nỗi bối rối ấy đến bây giờ vẫn chưa tan. Vì vậy, sau khi hỏi
thăm về số phận chiếc áo, Quỳnh lại im thin thít, vành tay khẽ động đậy. Bao
giờ xúc động, chẳng cần ai "ra lệnh", vành tai của Quỳnh cũng động đậy.
Trước đây, chẳng khi nào Quỳnh bận lòng đến chuyện vặt vãnh đó. Nhưng
lúc này, anh cảm thấy khổ sở về vành tai phản chủ của mình. Nga ngồi kế
bên mà chúng lại ve vẩy hoài, thật chả ra làm sao! Đúng là đồ... tai lừa!
Quỳnh nghiến răng, rủa thầm.
Nga chẳng biết đến nỗi khổ tâm của Quỳnh. Thấy anh ngồi im, nó cũng
lặng thinh. Đôi lúc, nhớ tới việc Quỳnh giúp đỡ mình hôm qua, Nga cảm
động quay sang định nói với anh một câu gì đó nhưng chợt thấy vành tai kỳ
dị của anh khẽ động đậy, nó giật thót và vội vã mím chặt môi lại.
Hai ngày sau, trong lúc cả lớp lục đục kéo nhau ra sân khi tiếng chuông ra
chơi vừa vang lên thì Quỳnh vẫn ngồi yên tại chỗ. Điều đó khiến Nga ngạc
nhiên. Từ trước đến nay, chưa bao giờ Nga thấy Quỳnh ngồi lại trong lớp vào
giờ ra chơi. Nhưng hôm nay, Quỳnh có vẻ như không nghe thấy tiếng chuông
reo. Anh ngồi nhấp nhổm trên ghế và đang loay hoay lục lọi cái gì đó trong
ngăn bàn, thỉnh thoảng lại liếc sang Nga như muốn nói điều gì.
Lát sau, chờ cho Hạnh rời khỏi chỗ ngồi và đi ra cửa, Quỳnh mới ngập
ngừng lấy ra từ trong ngăn bàn một cái lọ nhỏ và rụt rè đưa cho Nga, nói:
- Cho Nga cái này nè!
Nga cầm lấy cái lọ từ tay Quỳnh, trố mắt hỏi:
- Lọ gì vậy?
- Benzine.
Nga vẫn ngơ ngác:
- Benzine là thứ gì?
Quỳnh mỉm cười. Lần đầu tiên Nga thấy anh cười. Khi cười, mặt mày anh
trông dễ coi hơn. Quỳnh cười, và nói:
- Benzine là một loại dầu dùng để tẩy dầu mỡ rất tốt.
Nói xong, Quỳnh bỗng thấy ngượng ngùng. Anh cúi nhìn xuống đất, mũi
đỏ ửng. Tuy nhiên lần này cái mũi kỳ dị của Quỳnh không khiến Nga sờ sợ
nữa. Nga chỉ thấy lòng mình xúc động trước sự quan tâm của Quỳnh. Nó
xoay xoay lọ benzine trong tay, dịu dàng nói:
- Cảm ơn anh nghen! Anh tử tế quá!
Quỳnh càng bối rối tợn. Chưa bao giờ anh nghe thấy một người bạn gái
nào nói với anh những lời êm ái như vậy. Vì thế, mũi anh đã đỏ lại càng đỏ,
màu đỏ lan ra khắp mặt, lan xuống tận cổ.
Trong lúc Quỳnh đang lúng túng một cách tội nghiệp thì mội chuỗi cười
khanh khách bỗng vang lên và tiếp theo là một giọng nói oang oang:
- Ha ha, tụi mày lại xem thằng quỷ nhỏ kìa! Nó cũng biết e lệ trước phụ
nữ! Ha ha!
Nga và Quỳnh giật mình ngó ra và cả hai thấy Luận đang đứng tì người
bên cửa sổ nhìn vào với vẻ mặt thích thú.
Câu châm chọc của Luận như một mũi dao chích vào người Quỳnh khiến
anh co rúm người lại. Trong khi đó lại thêm bốn, năm đứa bạn xúm lại quanh
Luận và đứng lố nhố ngoài cửa sổ.
Nga đang ngỡ ngàng chưa kịp nói gì thì Luận lại ngâm nga bằng một
giọng độc địa:
- Giờ chơi mà chẳng ra chơi
Có hai anh chị cứ ngồi bên nhau.
Nga nghe mặt mình nóng ran. Nó vừa ngượng lại vừa tức. Nga định "trả
đủa" Luận bằng một câu gì đó nhưng nó vẫn chưa nghĩ ra được một câu nào
đích đáng.
Thấy Nga và Quỳnh đỏ mặt làm thinh, Luận khoái lắm. Nó vẫn không
làm sao quên được "mối thù" trước đây, lần nó định chơi trội với Nga và bị
Nga phản công tối tăm mày mặt. Đây là dịp may để nó thanh toán nợ nần.
Nghĩ vậy, Luận sướng rên. Nó mở miệng định buông tiếp một câu tai ác.
Nhưng lần này, Luận chưa kịp nói đã phải im bặt. Một bàn tay đã thộp lấy cổ
áo nó.
Luận giật mình. Nó ngước lên và thấy Khải đứng sững ngay trước mặt.
- Mày làm gì vậy?
Luận vừa kêu lên vừa gạt tay Khải ra. Nhưng cánh tay rắn chắc của Khải
vẫn không nhúc nhích.
- Mày có buông ra không? - Luận lại kêu lên.
Khải gằn giọng:
- Tao chỉ buông ra nếu mày không nói bậy nữa!
Khải to con nhất lớp, lại là lớp phó trật tự, giọng anh đầy đe dọa. Biết
đụng phải... lửa, Luận đành xuống nước:
- Được rồi! Mày buông ra đi!
Khải vẫn chưa chịu:
- Được rồi là sao?
Luận khẽ liếc đám bạn đứng chung quanh, giọng lúng túng:
- Được rồi là... là tao không chọc Nga với thằng quỷ nhỏ nữa!
Khải nheo nheo mắt:
- Nhớ nghen!
Và anh bỏ tay xuống.
Mặt Luận đỏ gay. Nó tức anh ách nhưng không dám làm gì Khải. Nó biết
nếu đánh nhau, nó sẽ thua. Trước khi bỏ đi, Luận chỉ biết đưa mắt nhìn Nga
và Quỳnh một cách căm tức. Chỉ tại hai đứa này, Luận nhủ bụng và kể từ lúc
đó, nó luôn luôn nuôi ý nghĩ trả thù.
Nga không thèm để ý đến vẻ mặt hằn học của Luận. Nga nhìn Khải, khẽ
gật đầu ra dấu cám ơn. Và nó bỗng đâm ra hoang mang khi thấy Khải cũng
đang mỉm cười nhìn mình, ánh mắt long lanh như muốn nói bao điều thầm
kín.
THẰNG QUỶ NHỎ
Nguyễn Nhật Ánh
www.dtv-ebook.com
Chương 3:
Trong lớp, ngoài Hạnh và Quỳnh, thỉnh thoảng Nga vẫn trò chuyện với
Khải. Nhà Khải ở cùng phố với Nga, cách căn nhà Nga mới dọn về khoảng
vài căn. Thoạt đầu, Nga không phát hiện ra điều đó.
Một hôm đi chơi với chị Ngàn về, vừa dắt xe vào cổng, Nga bỗng nghe ai
gọi mình:
- Nga!
Ngoảnh lại, Nga thấy Khải đang đứng trước cổng nhà hàng xóm ngó sang.
Nó ngạc nhiên:
- Anh đi đâu vậy?
Khải cười:
- Tôi đâu có đi đâu! Nhà tôi ở đây!
Vừa nói, Khải vừa chỉ tay vào căn nhà có hàng rào bông giấy. Nga trố
mắt:
- Ủa, anh ở đó hả?
- Ừ.
- Anh ở đó sao Nga không biết?
Vừa buột miệng, Nga chợt thấy câu hỏi của mình kỳ cục và ngớ ngẩn làm
sao. Nó chưa biết chữa lại như thế nào, Khải đã đáp:
- Tại Nga không để ý đó thôi! Còn tôi, tôi biết Nga từ hồi Nga mới dọn
về.
Câu nói của Khải khiến Nga bối rối vô cùng. Nó chỉ biết mỉm cười bẽn
lẽn.
Khải lại hỏi:
- Nga đi đâu về đó?
- Nga đi chơi với chị Ngàn.
Nga quay lại định giới thiệu chị Ngàn với Khải. Nhưng chị Ngàn không
có ở đó. Chị bỏ vào nhà tự lúc nào. Trong khi Nga đang còn loay hoay chưa
biết nói gì, Khải bỗng lên tiếng:
- Tôi vào nhà chơi được không?
Không hiểu sao Nga lại lúng túng buột miệng:
- Nhà nào?
- Thì nhà Nga ấy! - Khải mỉm cười - Nếu tôi vào nhà... tôi, tôi đâu cần
phải xin phép làm gì!
Câu pha trò của Khải khiến Nga bất giác phì cười. Nó không hiểu sao
mình lại vụng về đến mức ấy. Nó nhìn Khải, gật đầu:
- Mời anh tự nhiên.
Thực ra, Khải "tự nhiên" hơn Nga tưởng nhiều. Anh vừa bước qua, vừa
gật gù nhận xét:
- Lẽ ra Nga phải mời tôi vào nhà chơi trước khi tôi đề nghị kìa!
Nga biết Khải nói đùa. Nhưng cái giọng trịch thượng của anh thật đáng
ghét. Nga định nói "còn khuya" nhưng cuối cùng nó kềm lại được. Nó mím
môi, lặng lẽ dắt xe vào nhà. Khải đủng đỉnh theo sau.
Khải vào chơi không lâu. Và anh cũng chẳng trò chuyện gì nhiều. Khải
chỉ hỏi Nga hồi trước học trường nào, tại sao lại chuyển về đây. Nga trả lời là
Nga không biết, gia đình đi đâu Nga đi đó.
Khải nói:
- Ở trong lớp hình như Nga không chơi với ai?
- Tại mới về, Nga còn lạ.
- Nga vào học nửa tháng rồi, lạ gì nữa?
Nga cười:
- Thì Nga vẫn trò chuyện với Hạnh và Quỳnh đó chứ!
Nghe nhắc đến Quỳnh, Khải khụt khịt mũi:
- Nga nói chuyện với Quỳnh, chắc Quỳnh sung sướng lắm!
Nga nhíu mày:
- Sao anh lại nghĩ vậy?
Thấy Nga có vẻ khó chịu, Khải thoáng bối rối:
- Thì tại vì... trước nay Quỳnh ít trò chuyện với bạn gái.
Nga không nói gì. Nó ngồi im một hồi, rồi khẽ nói:
- Quỳnh là một người bạn đáng mến.
Khi nói, Nga không nhìn Khải nhưng nó vẫn cảm thấy anh đang cựa mình
trên ghế. Nga chờ đợi Khải phản đối ý kiến của mình. Nhưng không, Khải chỉ
nói:
- Quỳnh làm trò thật hay!
Nga lại khẽ nhăn mặt. Khải không hiểu hoặc cố tình không hiểu điều Nga
nói. Sự đáng mến của Quỳnh không phải ở chỗ anh biết ve vẩy hai tai hoặc
biểu diễn trò đi hai tay ngoạn mục. Nga muốn nói đến sự tốt bụng của anh
bạn kỳ dị và lúc nào cũng rụt rè này.
Nhưng Khải không hiểu điều đó thật. Cũng như anh không hiểu tại sao
mình khen Quỳnh mà Nga lại tỏ vẻ không hài lòng. Tự nhiên Khải cảm thấy
cuộc trò chuyện bắt đầu trục trặc và anh biết rằng mình đã đánh mất thái độ
tự tin khi mới bước vào nhà. Vì vậy, Khải vội vã cáo từ.
Nga đưa Khải ra tận cổng, và nói:
- Khi nào rảnh, anh cứ ghé chơi.
Khải gật đầu, nhưng anh không biết chắc khi nào mình mới thực hiện
được lời mời hấp dẫn đó.
Nga vừa quay vào đã thấy chị Ngàn đứng ngay trước cửa. Chị Ngàn nhìn
Nga, chớp chớp mắt, trêu:
- Bữa nay Nga kiếm ở đâu ra một anh chàng đẹp trai thế?
Nga đỏ mặt:
- Chị đừng có nói bậy! Đó là anh Khải, bạn cùng lớp với em.
Chị Ngàn nheo mắt:
- Bạn cùng lớp mà dẫn về nhà, chắc là thân lắm!
Nga nhún vai:
- Em đâu có thân. Nhưng nhà anh ấy ở kế đây nè. Nhà có hàng rào bông
giấy đó.
- À, vậy thì chị nhớ ra rồi! - Chị Ngàn gật gật đầu - Chị có gặp anh chàng
đó đi ngang nhà mình mấy lần. Lần nào chạy ngang, anh ta cũng nhìn vào
đây, chắc là... tìm em.
Chị Ngàn vừa nói vừa cười khúc khích. Còn Nga thì vùng vằng bỏ vào
nhà, giọng giận dỗi:
- Chị lúc nào cũng chọc em!
Nga quen Khải chỉ có thế. Sau lần đó, Khải không ghé chơi nhà Nga thêm
lần nào nữa. Gặp nhau ngoài đường, Khải chỉ mỉm cười chào Nga và hỏi
thăm vớ vẩn vài câu. Nga cũng đáp lại qua loa, thế thôi. Mãi cho đến khi Nga
v...
Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
THẰNG QUỶ NHỎ
Nguyễn Nhật Ánh
www.dtv-ebook.com
Chương 1:
Nga ngồi một mình trong lớp, hồi hộp đợi chuông reo.
Chưa đến giờ vào học, mọi người còn ở cả bên ngoài, một số chơi trong
sân, số khác tụ tập ngoài hành lang. Thỉnh thoảng một khuôn mặt thò vào cửa
sổ, dòm dáo dác rồi biến mất sau khi ném một cái nhìn tò mò về chỗ Nga
ngồi.
Nga cố trấn tĩnh. Nó len lén đặt tay lên ngực trấn áp cơn xúc động. Cũng
như mọi học sinh chuyển đến trường mới, Nga cảm thấy lo lắng không đâu.
Ở lớp mới này, Nga chưa quen ai, trừ Hạnh. Hạnh là lớp trưởng. Khi nãy,
thấy Nga đứng ngơ ngác trước cửa lớp, Hạnh bước lại hỏi:
- Bạn là Nga phải không?
Nga nhìn Hạnh, ngạc nhiên:
- Ủa, sao chị biết?
Hạnh cười:
- Đừng gọi mình là chị. Mình tên Hạnh. Cô chủ nhiệm báo cho mình biết.
Mình là lớp trưởng.
Hạnh giới thiệu một lèo, rồi không để cho Nga kịp hỏi lại, nó kéo tay Nga
dắt đến dãy bàn cuối lớp, nói:
- Chỗ ngồi của Nga ở đây. Nga ngồi kế mình.
Hạnh thuộc loại người liến thoắng, nhanh nhẩu, miệng nói tay làm. Nga
chưa kịp có ý kiến, nó đã vớ lấy chiếc cặp của cô bạn mới nhét vào ngăn bàn.
Trước nhiệt tình của Hạnh, Nga chỉ biết lúng túng đứng nhìn.
Để khỏa lấp bối rối, Nga hắng giọng hỏi:
- Bàn này chỉ có Nga và Hạnh thôi hả?
Hạnh nheo nheo mắt, giọng hóm hỉnh:
- Bàn ba người. Hạnh, rồi tới Nga, rồi tới... thằng quỷ nhỏ!
Nga giật mình:
- Hạnh nói gì? Thằng quỷ nhỏ là sao?
Hạnh mỉm cười bí mật:
- Lát nữa Nga sẽ biết!
Nói xong, Hạnh bỏ ra ngoài.
Nga ngồi lại một mình, lòng hoang mang tột độ. Lạ thầy lạ bạn, Nga đã
thấy lo âu. Bây giờ lại thêm thằng quỷ nhỏ nào đó ngồi bên cạnh nữa, chắc
Nga xỉu. Suốt từ đó cho đến lúc chuông reo vào học, Nga cứ nhìn lom lom ra
cửa. Nhưng Nga chẳng thấy gì lạ. Nó chỉ nghe trái tim mình đập hồi hộp
trong ngực.
Chuông reo, cả lớp xếp hàng. Nga bước ra khỏi lớp và trước khi đứng vào
hàng sau lưng Hạnh, nó khẽ đưa mắt nhìn lướt qua đám con trai đang xếp
hàng kế bên, kín đáo dò xem nhân vật nào là thằng quỷ nhỏ, nhưng nó không
thể đoán định được. Những khuôn mặt vui nhộn và rạng rỡ kia chẳng có gì
khả nghi. Hay "hắn" mang biệt danh đó là do "hắn" phá phách không ai chịu
nổi? Nga thầm nghĩ và lại liếc sang dãy con trai, tò mò quan sát.
Trong một thoáng, Nga nhận ra anh chàng đứng hàng thứ ba là một tay
chúa nghịch ngợm. Đang đứng, thình lình anh ta giả vờ mất thăng bằng, bước
lui một bước và giẫm lên chân người đứng sau một cú thật lực khiến nạn
nhân kêu lên oai oái. Trên kia, cô chủ nhiệm trừng mắt ngó xuống nhưng anh
chàng tinh quái đã kịp lấy lại tư thế nghiêm trang và bây giờ trông anh ta hiền
như cục bột. Nhưng cô giáo vừa quay đi, anh ta liền thò tay vỗ vai người
đứng trước và kề tai nói nhỏ gì đó. Nga hiểu ngay là anh ta giả vờ, bởi vì anh
ta buông tay ra, trên vai áo của nạn nhân đã xuất hiện một tấm hình "xìtrum", loại hình người ta vẫn bán để dán lên xe gắn máy.
Trò quỷ thuật của anh ta khéo léo và tự nhiên đến nỗi nạn nhân chẳng mảy
may nghi ngờ, cứ đứng trơ như phỗng, trong khi đó, đám đứng sau che miệng
cười khúc khích. Cả Nga cũng không nhịn được cười. Và nó thở phào: "Hóa
ra thằng quỷ nhỏ là anh chàng này!".
Quả nhiên khi vào lớp, sau khi đảo mắt quan sát một vòng, anh chàng kia
lững thững ôm tập tiến về phía bàn chót và ngồi xuống cạnh Nga.
Bằng một phản xạ tự nhiên, Nga khẽ nhích vô trong. Thằng quỷ nhỏ liếc
Nga một cái, trịnh trọng hỏi:
- Cô bé mới chuyển trường về đây hả?
Nga sầm mặt. Nga ghét nhất ai gọi mình là "cô bé". Thằng quỷ nhỏ này
trạc tuổi Nga mà giở giọng đàn anh, Nga càng khó chịu. Thấy Nga không trả
lời, thằng quỷ nhỏ hừ mũi:
- Này cô bé mặt lạnh, cô nghe tôi hỏi không?
Nga lạnh lùng:
- Tôi không phải là cô bé. Tôi tên Nga.
Thằng quỷ nhỏ có vẻ bất ngờ trước phản ứng của Nga. Nó cười cười, hạ
giọng:
- À, thì ra cô tên Nga. Cô thuộc loại "cứng cổ" đấy!
Bị kêu "cứng cổ", Nga nổi sùng, sự rụt rè cố hữu của một học sinh mới
bay vèo đâu mất. Nó vặc lại:
- Cổ tôi cứng kệ tôi, không mắc gì đến anh!
Thái độ cứng cỏi của Nga làm thằng quỷ nhỏ xụi lơ. Nó chán nản, giọng
xìu như bún:
- Kệ thì thôi!
Kể từ lúc đó, thằng quỷ nhỏ chúi mũi vào cuốn tập mở trước mặt, chẳng
buồn cà khịa với cô bé cứng cổ nữa. Nga cũng chẳng thèm đếm xỉa đến đối
phương, nó ngồi thẫn thờ nhìn ra cửa chờ Hạnh về. Bạn bè mới chưa quen ai,
Nga chỉ có thể nói chuyện với Hạnh. Lẽ ra, nó cũng có thể trò chuyện với
thằng quỷ nhỏ, ngồi cạnh nhau bao giờ cũng dễ làm quen. Nhưng thằng quỷ
nhỏ cứ khoái chơi trội, Nga mới nói qua nói lại một hai câu, dã muốn gây sự
rồi.
Nga chong mắt một hồi đã thấy Hạnh về. Nó cầm theo hộp phấn và cuốn
sổ gọi tên và ghi điểm. Đặt tất cả lên bàn cô, Hạnh vội vã rảo bước về chỗ
ngồi.
Nhưng chưa kịp ngồi vào chỗ, Hạnh nhác thấy thằng quỷ nhỏ ngồi kế bên
Nga, nó liền nghiêm mặt lại:
- Sao Luận lại ngồi đây? Về chỗ cũ đi!
À, anh ta tên Luận! Nga nhủ bụng nhưng nó chưa kịp nghĩ ngợi gì thêm
đã nghe Luận ấp úng đáp lời Hạnh:
- Ngồi đây một bữa đâu có sao!
Hạnh hừ giọng:
- Đừng lộn xộn! Đây đâu phải chỗ ngồi của ông!
Luận cười nhăn nhở:
- Nhưng thằng quỷ nhỏ bữa nay đâu có đi học! Tôi xuống đây ngồi cho...
mát!
Hạnh khoát tay, giọng cương quyết:
- Thôi, đừng có giở trò! Lên trên kia đi! Không lên, tôi méc cô à!
Nghe dọa méc cô, Luận không dám nấn ná. Nó vội vàng quơ tập vở tót
lên bàn trên. Té ra chỗ ngồi của nó ở trên kia, cách chỗ Nga đến hai dãy bàn.
Tuy nhiên, Luận ngồi đâu, điều đó không quan trọng đối với Nga. Nó chỉ
ngạc nhiên về việc Luận không phải là... thằng quỷ nhỏ như nó tưởng. Cuộc
đối thoại giữa Hạnh và Luận khiến Nga vô cùng sửng sốt.
Đợi cho Luận ôm tập ra khỏi chỗ ngồi, Nga mới quay sang Hạnh, giọng
ngơ ngác như vừa từ cung trăng xuống:
- Ủa, Luận không phải là... thằng quỷ nhỏ hả?
Hạnh lắc đầu:
- Thằng quỷ nhỏ bữa nay nghỉ học.
Nga không kềm được thắc mắc:
- Nhưng thằng quỷ nhỏ là ai? Sao lại gọi anh ta bằng cái tên như vậy?
Hạnh vẫn cười cười:
- Ngày mai Nga sẽ biết.
Thấy Hạnh không chịu nói, Nga ấm ức lắm. Nó tính làm mặt giận, không
thèm hỏi chuyện Hạnh nữa. Nhưng rồi không ngăn được tò mò, nó lại hỏi dò:
- Chắc anh ta phá lắm hả?
Hạnh lắc đầu.
- Hay là anh ta học dở nhất lớp? - Nga lại hỏi.
Hạnh liếc Nga, khẽ nói:
- Thằng quỷ nhỏ là một học sinh giỏi. Nhưng thôi, Nga đừng hỏi nữa. Lo
chép bài đi kìa!
Chẳng biết làm sao, Nga đành phải lật tập chép bài. Nhưng tay thì chép
mà đầu óc Nga cứ nghĩ ngợi vẩn vơ về nhân vật bí ẩn kia. Không hiểu anh ta
là người như thế nào mà Hạnh cứ úp úp mở mở. Nga càng hồi hộp hơn khi
suốt buổi học hôm đó, thỉng thoảng nó vẫn bắt gặp những đứa ngồi cùng bàn
với Luận quay xuống nhìn trộm nó bằng ánh mắt tinh quái, kèm theo những
nụ cười lạ lùng, khó hiểu. Rõ ràng đó không phải là những thái độ dành cho
một học sinh mới không có gì đặc biệt như Nga. Sở dĩ các bạn nhìn mình như
vậy, Nga thầm đoán, chính là vì chỗ ngồi đặc biệt của mình. Mình đã ngồi
cạnh anh chàng có biệt danh "thằng quỷ nhỏ", và như vậy phải chăng mình đã
ngồi cạnh một sự nguy hiểm lớn lao?
Cho đến lúc chuông reo tan học và ngay cả trên đường về, Nga vẫn không
thể nào dứt mình ra khỏi những băn khoăn.
Ngày hôm sau, Nga đến lớp thật sớm. Vừa đạp xe, Nga thầm mong thằng
quỷ nhỏ đừng nghỉ học hai buổi liền. Hãy đi học bữa nay rồi mai nghỉ bù
cũng được! Nga vừa nói thầm vừa bật cười về ý nghĩ kỳ cục của mình.
Khi Nga đến, lớp còn vắng. Lác đác một vài học sinh ngồi lặng lẽ ôn bài
với vẻ mặt thiếu tự tin. Họ ngồi dồn cả vào góc lớp, có vẻ như muốn nương
tựa vào nhau để chống chọi lại nỗi lo sắp bị kêu lên bảng. Ngoài hành lang,
một đám nữ sinh đứng tựa lưng vào cửa sổ, xì xào nói chuyện, thỉnh thoảng
lại vang lên những chuỗi cười dòn dã.
Nga đi thẳng lại chỗ ngồi. Nó vừa nhét cặp vào ngăn bàn vừa phân vân
không biết nên ngồi tại chỗ hay nên ra trước hiên đứng thơ thẩn cho mát.
Lưỡng lự một hồi, Nga tặc lưỡi ngồi xuống. Dù sao ngồi tại chỗ vẫn... an toàn
hơn, Nga nghĩ mình là học sinh mới, đứng trước hiên biết nói chuyện gì với
ai đây.
Lát sau, Hạnh lò dò đến. Thấy Nga ngồi một mình, Hạnh bước lại:
- Sao Nga không ra đằng trước chơi?
Nga ấp úng:
- Thôi, Nga ngồi đây được rồi!
Hạnh gật gù, vẻ thông cảm:
- Chắc Nga còn lạ! Để Hạnh ngồi chơi với Nga cho vui!
Vừa nói, Hạnh vừa đặt cặp lên bàn và ngồi xuống bên Ngạ
Lớp học mỗi lúc một đông. Chung quanh Nga bỗng chốc tràn ngập những
tiếng ồn, những tiếng la hét, cãi cọ và đùa giỡn. Từ nãy đến giờ, Nga vẫn
thầm đưa mắt quan sát nhưng vẫn chưa đoán ra thằng quỷ nhỏ là ai và liệu
anh ta bữa nay có đến lớp hay không.
Dò xét một hồi không kết quả, Nga đâm tức mình, tính quay sang hỏi
Hạnh. Nhưng sực nhớ Hạnh vốn thích ỡm ờ, Nga lại thôi. Đang ấm ức, chưa
biết tính sao, Nga bỗng giật mình khi nghe những tiếng hò reo náo nhiệt vang
lên ngoài cửa lớp.
- Ha ha, hôm nay nó lại tìm đâu ra cái nón môđden thế này? - Tiếng một
người nói, giọng oang oang.
Lại một giọng khác kêu lên:
- Chắc đây là cái nón quả dưa của Charlot! Trời, nó đội trông mới hợp làm
sao!
Rồi một giọng khác nữa, trịch thượng hơn, Nga nhận ra tiếng Luận:
- Mày thó cái nón này của ai thế?
Nga chưa kịp hiểu ra chuyện gì đã thấy một đám đông kéo vào lớp, cười
nói ồn ào. Mọi người vừa đùn đẩy nhau vừa bao quanh một học sinh nom có
vẻ kỳ dị. Anh có hai vành tai to khác thường và cái mũi cũng to không kém.
Cái mũi đã to lại còn đỏ ửng, mồ hôi lấm tấm.
Thoạt nhìn thấy người học sinh lạ này, trống ngực Nga đã đập thình thịch.
Anh lững thững bước vào lớp giữa một vòng tròn người bu quanh trêu chọc,
hệt như một anh hề xiếc đang đi giữa một đám trẻ con hiếu kỳ và nghịch
ngợm. Từ sợ hãi dần dần Nga chuyển sang tò mò. Anh đội một cái nón vải
màu cỏ úa, và mặc dù bị bạn bè không ngớt lời chòng ghẹo, mặt mày anh
trông vẫn thản nhiên, không hề tỏ vẻ bực dọc hay rầu rĩ. Có thể anh đã quen
với tình cảnh trớ trêu này, Nga nhủ bụng và trong tích tắc, nó bỗng ngờ ngợ
người học sinh kỳ lạ này chính là thằng quỷ nhỏ, nhân vật mà nó đã nơm nớp
chờ "diện kiến" hai ngày nay.
Như để xác nhận sự suy đoán của Nga, Luận bỗng lên tiếng:
- Thằng quỷ nhỏ, mày đưa tao mượn cái nón đội thử coi!
Rồi không cần biết thằng quỷ nhỏ có đồng ý hay không, Luận chộp lấy cái
nón đội lên đầu mình. Vừa đội Luận vừa nhìn quanh, reo to:
- Tụi mày coi tao có đẹp trai bằng thằng quỷ nhỏ không?
Đám bạn liền nhao nhao:
- Đẹp lắm, đẹp lắm! Đưa tao đội một cái nào!
Lập tức, Luận ném cái nón cho một đứa khác. Rồi đứa khác lại chuyền
cho một đứa khác nữa. Cứ thế, cái nón chạy lòng vòng từ tay người này đến
tay người nọ.
Trong khi đó, thằng quỷ nhỏ cứ đứng chôn chân giữa lớp, vẻ bất lực. Anh
đảo mắt nhìn theo cái nón đang bay vun vút, xẹt ngang xẹt dọc, cất giọng năn
nỉ:
- Thôi được rồi! Tụi mày trả nón cho tao đi!
Cái nón lập tức dừng lại, nằm trong tay Luận. Luận cười hì hì, nói:
- Mày vẫy tai lừa đi, tụi tao sẽ trả!
Đám bạn nghịch ngợm lại phụ họa:
- Đúng rồi đó! Vẫy tai chào tụi tao đi!
Nga ngạc nhiên thấy thằng quỷ nhỏ mím môi lại và ngay lập tức, vành tai
anh khẽ ve vẩy như cánh bướm. Nga không biết rằng anh đang khổ sở chống
chọi lại sự "hoạt động" của hai vành tai mình. Bao giờ cũng vậy, anh càng
muốn nó nằm im thì nó lại càng nhúc nhích ngoài sự điều khiển của anh. Biết
rõ "đặc điểm" đó, tụi thằng Luận ngày nào cũng tìm cách khai thác để biến
anh thành trò cười cho cả lớp.
- Tai kia nữa! - Luận lại ra lệnh.
Thằng quỷ nhỏ ve vẩy tai kia. Luận có vẻ hài lòng. Nhưng khi nó sắp sửa
ném cái nón lại cho thằng quỷ nhỏ thì có ai đó bỗng nói:
- Vẫy vậy không được! Phải vẫy cùng lúc hai tai kìa!
Thằng quỷ nhỏ dường như đã quen chịu đựng, anh chẳng tỏ vẻ gì cáu
kỉnh. Nhưng ngay vào lúc hai vành tai anh đang sắp sửa cử động theo sự
"điều khiển" của đám bạn quỷ quái, chợt anh phát hiện ra Nga. Nga đang
ngồi ở dãy bàn cuối lớp, ngay cạnh chỗ ngồi của anh và đang nhìn anh bằng
ánh mắt ngạc nhiên lặng lẽ. Sự hiện diện của bất ngờ của Nga khiến thằng
quỷ nhỏ thình lình khựng lại, và trong thoáng mắt anh bỗng trở nên lúng
túng, hai vành tai lập tức trơ ra.
Thấy thằng quỉ nhỏ tự nhiên trở chứng, hai "cánh bướm" không chịu ve
vẩy, lũ bạn nhao nhao giục:
- Vẫy đi chứ! Sao đứng im re vậy?
- Bộ mày không muốn xin lại cái nón hả?
Thằng quỷ nhỏ làm như chẳng nghe thấy gì. Anh cứ đứng sững, ngượng
ngùng và bối rối.
Luận liền thò tay nắm lấy vành tai anh, giật giật:
- Nếu mày không muốn làm thì để tao làm cho!
Thằng quỷ nhỏ khẽ nhăn mặt. Rồi bất thần anh vung tay gạt mạnh tay
Luận ra.
Phản ứng đột ngột và bất thường của thằng quỷ nhỏ khiến bạn bè sửng
sốt.
- Chà, chà, bữa nay thằng quỷ nhỏ chịu chơi quá, tụi mày ơi!
Luận trố mắt kêu lên. Vừa kêu nó vừa xông tới định vật thằng quỷ nhỏ
xuống đất.
Cho tới lúc đó, Hạnh mới lên tiếng can thiệp:
- Không được đánh nhau trong lớp à nghen!
Tiếng Hạnh vừa vang lên, Luận lập tức buông tay xuống, vẻ do dự.
- Trả cái nón cho Quỳnh đi! - Hạnh lại nghiêm giọng nói.
Hóa ra thằng quỷ nhỏ tên Quỳnh! Tên của anh giống như tên con gái
khiến Nga bất giác mỉm cười.
Luận vò vò cái nón trong tay, vẻ chần chừ. Đúng lúc đó, tiếng chuông vào
học vang lên. Quỳnh liền chìa tay ra:
- Trả cái nón cho tao ra xếp hàng!
Luận ném cái nón nhàu nát về phía Quỳnh và nhướng mắt, nói:
- Nón đây! Mày nhớ là còn thiếu tụi tao mấy cái vẫy tai nữa đó nghe!
Quỳnh không nói gì. Anh lẳng lặng cúi xuống nhặt cái nón vừa rơi trước
mặt, phủi hai, ba cái rồi chụp lên đầu, bước vội ra sân.
THẰNG QUỶ NHỎ
Nguyễn Nhật Ánh
www.dtv-ebook.com
Chương 2:
Trước khi Nga vào học, Quỳnh với Hạnh ngồi chung một bàn. Bàn có hai
người, nhưng mỗi người ngồi tít một đầu, chừa khoảng trống ở giữa. Nga
không biết ai đã tạo ra khoảng trống đó, Quỳnh hay là Hạnh. Nhưng Nga
chẳng thắc mắc nhiều, bởi bây giờ nó đã lấp đầy cái khoảng không bất
thường đo. Nó ngồi giữa Hạnh va`... thằng quỷ nho?
Quỳnh có vẻ bỡ ngỡ trước sự xuất hiện của người bạn mới. Anh đã quen
với vị trí cô độc của mình trong góc lớp. Bây giờ bỗng nhiên có người ngồi
sát ngay bên cạnh, Quỳnh đâm ra mất tự nhiên. Lúc xếp hàng đi vào lớp,
Quỳnh tiến về phía chỗ ngồi với dáng vẻ nấn ná, ngại ngần. Có vẻ anh cố tình
đi chậm lại.
Khi ngồi vào chỗ, Quỳnh cũng tìm cách ngồi sát ngoài rìa, cố xích thật xa
Nga. Suốt trong giờ học, anh hoặc nhìn chăm chăm lên bảng hoặc lặng yên hí
hoáy chép bài, chẳng quay sang trò chuyện với Nga một câu.
Nga chẳng biết Quỳnh đang chú ý đến bài học thật hay anh chỉ giả vờ.
Thỉnh thoảng tò mò liếc sang bên cạnh, Nga thấy Quỳnh cựa quậy trên ghế
với vẻ khổ sở, hệt như anh đang bị trói chặt bởi những sợi dây vô hình nào.
Khi nãy, thấy Quỳnh bị bạn bè xúm lại chọc ghẹo, Nga cảm thấy tội cho
anh quá chừng, và lúc đó Nga có ý nghĩ sẽ tìm cách trò chuyện an ủi anh.
Nhưng bây giờ, ngồi sát bên Quỳnh, nhìn thấy cái vành tai quái dị và cái mũi
đỏ của anh ngay trước mắt, Nga đâm ra sờ sợ và thế là bao nhiêu ý nghĩ tốt
lành bay biến đâu mất. Vì vậy khi thấy Quỳnh chẳng tỏ vẻ gì muốn bắt
chuyện với mình, Nga cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.
Cuộc gặp gỡ đầu tiên của Nga với thằng quỷ nhỏ diễn ra như vậy, im lặng
và hững hờ. Trong thâm tâm, Nga cảm thấy áy náy về thái độ lạnh nhạt của
mình, nhất là với một người bạn ngồi cùng bàn, lại kế bên, nhưng Nga biết
mình chẳng thể xử sự theo cách khác.
Ngày hôm sau, mọi việc diễn ra cũng từa tựa hôm trước, giống như một
vở kịch được lặp lại. Thằng quỷ nhỏ vào lớp, kéo theo những trò đùa nghịch
tai ác của đám bạn và những tiếng hò hét ồn ào, và cuối cùng kết thúc bằng
cảnh anh ngồi câm nín bên cạnh Nga.
Tối hôm qua, về nhà nghĩ lại, Nga cảm thấy xấu hổ về sự xa lánh của
mình đối với Quỳnh và nó định sáng nay sẽ chủ động làm quen với anh.
Nhưng rồi đến khi vào học, ngồi loay hoay một hồi, Nga lại đâm ra bối rối.
Mình là con gái, ai lại mở miệng làm quen trước bao giờ, Nga nhủ thầm như
vậy và suốt buổi học đó, nó vẫn lặng thinh, chốc chốc lại liếc sang Quỳnh để
thấy cái mũi của anh mồi lúc một đỏ ửng, chẳng rõ vì lý do gì.
Những ngày tiếp theo cũng chẳng khá hơn chút nào. Hai người vẫn tiếp
tục im như thóc.
Chỉ đến khi xảy ra cuộc gặp gỡ tình cờ mới đây thì Nga và Quỳnh mới
"có dịp" nói chuyện với nhau.
Hôm đó, Nga đang đạp xe từ trường về nhà. Đang đi, thình lình Nga nhác
thấy Quỳnh đang rảo bước trước mặt, tay ôm cặp, chiếc nón quả dưa đội lệch
trên đầu. Quỳnh di cùng chiều nên không thấy Nga.
Tự dưng Nga thấy tim mình đập mạnh. Nga không muốn Quỳnh trông
thấy mình. Mấy hôm nay làm mặt lạ với nhau, bây giờ bỗng gặp ngoài
đường, Nga thấy kỳ kỳ. Nó cố đạp xe chậm lại nhưng khoảng cách giữa nó và
Quỳnh mỗi lúc một thu ngắn. Không biết làm sao, Nga đành phóng vụt xe
qua. Nó mím môi đạp mạnh pédale, giả vờ như không thấy Quỳnh.
Chiếc xe đang phóng như gió, đột nhiên bị chao đi. Trong tích tắc, Nga
kinh hãi nhận ra mình bị cột chặt vào yên xe, không nhúc nhích được, và
dường như có ai đó đang kéo mạnh vai nó và sắp sửa hất tung nó xuống mặt
đường. Nga điếng người. Nó nhắm mắt lại.
Nhưng Nga không té. Chiếc xe bỗng lắc mạnh, lảo đảo rồi đứng sững lại.
Nga bàng hoàng mở mắt ra và thấy mình đang ngồi trên xe, hai chân vẫn đặt
trên pédale.
Nga giật mình ngoảnh lại phía sau. Quỳnh đã đứng đó tự bao giờ, mũi đỏ
ửng còn tay thì đang giữ chặt cái yên sau của chiếc xe.
Nga chưa kịp mở miệng, Quỳnh đã lên tiếng trước:
- Tà áo của Nga bị quấn vào sợi xích. May mà tôi chạy tới kịp.
Nga liếc xuống chân và bất giác đỏ mặt. Vạt sau của chiếc áo dài bị quấn
chặt vào líp xe. Hèn gì khi nãy Nga có cảm giác như ai níu lấy vai mình.
Trong khi Nga đang loay hoay chưa biết làm sao để gỡ vạt áo ra thì Quỳnh
bỗng bảo:
- Nga cứ ngồi yên đó, để tôi lùi xe lại!
Tự nhiên Nga cảm thấy mắc cỡ. Nó vội vàng lên tiếng:
- Thôi, để Nga leo xuống đã!
- Không được đâu! - Quỳnh lắc đầu - Bây giờ Nga leo xuống là rách áo
liền!
Một tay nắm ghi-đông, một tay giữ yên sau, Quỳnh từ từ lui xe lại. Đôi
mắt anh nhìn chăm chăm vào líp xe nơi vạt áo bị mắc kẹt của Nga đang được
nhả ra từng chút một.
Nga ngồi trên xe, lòng rối bời. Nó có cảm giác mình là đứa bé được người
lớn dắt đi chơi. Đang lúng túng, Nga bỗng nghe Quỳnh thở phào:
- Xong rồi!
Nga tưởng như mình vừa trút được một gánh nặng. Nó chống chân xuống
đất, kéo vạt áo ra đằng trước và nhìn Quỳnh, ấp úng:
- Cám ơn anh nghen!
Nói xong, Nga cảm thấy xấu hổ về sự bất cẩn của mình và để che giấu nỗi
bối rối, nó vội vã đạp xe đi.
Quỳnh đứng chôn chân tại chỗ, ngẩn ngơ nhìn theo.
Ngày hôm sau, Quỳnh tỏ ra vui vẻ khác thường. Anh tiếp nhận sự trêu
chọc của đám bạn quỷ quái với nụ cười tươi tỉnh trên môi. Anh mặc kệ cho
tụi thằng Luận làm tình làm tội hai vành tai "phản chủ" và không màng đòi
lại cái nón đang được chuyền nhoang nhoáng giữa đám đông. Thậm chí,
Quỳnh còn cao hứng thực hiện những cú "trồng cây chuối" ngoạn mục và
biễu diễn trò đi hai tay vòng quanh trong lớp khiến đám bạn vỗ tay đôm đốp
và hò hét ầm ĩ.
Nga đến trễ. Vừa tới cửa lớp, nghe náo nhiệt, Nga không vào ngay. Nó đi
vòng lại cửa sổ, đứng nhìn vào. Thấy Quỳnh đang say sưa làm trò, Nga khẽ
mỉm cười. Khung cảnh trước mắt Nga hệt như trong rạp xiếc, chỉ thiếu những
con khỉ mặc quần áo và các tấm bạt căng chung quanh nữa thôi.
Nga cứ đứng tựa người vào cửa sổ. Nó chưa muốn vào lớp vội. Không
hiểu sao Nga có cảm giác hễ thấy Nga, Quỳnh sẽ mất tự nhiên và những trò
vui của anh sẽ lập tức chấm dứt. Nghĩ vậy, Nga cứ đứng yên. Nó đứng đợi
chuông reo.
Nhưng Qùnh cũng chỉ bộc lộ niềm hứng khởi của mình đến thế thôi. Vào
lớp, ngồi kế bên Nga, Quỳnh trở lại là anh chàng nhút nhát và lầm lì muôn
thuở.
Có lẽ Quỳnh cũng muốn nói chuyện với Nga nhưng dường như anh chẳng
biết nói gì và phải mở đầu câu chuyện ra sao. Thỉnh thoảng anh lại len lén
liếc Nga một cái rồi vội vã quay mặt đi chỗ khác. Bằng sự nhạy cảm đặc biệt
của phụ nữ, Nga nhận ra ngay dấu hiệu mới mẻ đó. Nó cảm thấy vui vui. Và
trong một lần bắt gặp ánh mắt thập thò của Quỳnh, Nga mỉm cười với anh
một cách thân thiện.
Nụ cười tươi tắn của Nga khiến Quỳnh cảm thấy dạn dĩ hơn lên. Anh
đằng hắng hai, ba tiếng như để lấy can đảm rồi rụt rè hỏi:
- Chiếc áo Nga mặc hôm qua có bị rách không?
Nga lắc đầu:
- Không! Nhưng dầu mỡ dính đen thui, Nga giặt hoài không ra!
Quỳnh lại đằng hắng. Nhưng lần này anh ngồi im. Mặc dù quan hệ giữa
anh và Nga đã dễ chịu hơn nhưng anh chẳng biết phải trò chuyện tiếp tục như
thế nào. Từ hồi vào lớp đến giờ, nghĩ mãi, Quỳnh mới nói được một câu. Về
chiếc áo. Nếu hôm qua, vạt áo của Nga không vướng vào líp xe, hẳn hôm nay
Quỳnh lại ngồi trơ như phổng. Mặc dù Nga đã mỉm cười với anh. Và nụ cười
ấy dường như muốn bảo "Anh trò chuyện với tôi tự nhiên đi chứ!".
Quỳnh không làm sao cảm thấy tự nhiên được. Anh quen bị xem là một
tên hề. Với hình dung cổ quái và hai vành tai "nhạy cảm" cộng thêm những
tài vặt của mình, anh chuyên đóng vai kẻ gây cười cho đám đông. Bạn be
thường xúm quanh anh nhưng chỉ để trêu chọc hoặc bắt anh trổ những trò lạ.
Bạn gái cũng vậy. Họ xem anh như trò tiêu khiển. Anh giúp họ giải buồn
hoặc thỏa mãn tính hiếu kỳ hoặc lấp đầy những phút giây nhàn rỗi. Những
lúc ấy, họ cười với anh, họ vỗ tay, thậm chí hò reo tán thưởng anh nhưng
chẳng bao giờ họ trò chuyện tử tế với anh. Khi những trò khỉ của anh chấm
dứt, họ vội vàng lảng đi chỗ khác như những khán giả nôn nóng về nhà để lo
bữa cơm tối. Họ nhanh chóng quên mất anh. Và anh, anh hiểu tất cả những
điều đó.
Chỉ có Nga là khác. Nga xem anh như một người bạn. Quỳnh cảm nhận
được điều đó ngay hôm đầu tiên gặp Nga. Nga đã nhìn anh "trổ tài" bằng ánh
mắt ngỡ ngàng, có vẻ gì đó như trắc ẩn. Nga không cười, cũng không lộ vẻ
thích thú như những người khác. Bắt gặp tia nhìn đó, lần đầu tiên Quỳnh cảm
thấy bối rối. Nỗi bối rối ấy đến bây giờ vẫn chưa tan. Vì vậy, sau khi hỏi
thăm về số phận chiếc áo, Quỳnh lại im thin thít, vành tay khẽ động đậy. Bao
giờ xúc động, chẳng cần ai "ra lệnh", vành tai của Quỳnh cũng động đậy.
Trước đây, chẳng khi nào Quỳnh bận lòng đến chuyện vặt vãnh đó. Nhưng
lúc này, anh cảm thấy khổ sở về vành tai phản chủ của mình. Nga ngồi kế
bên mà chúng lại ve vẩy hoài, thật chả ra làm sao! Đúng là đồ... tai lừa!
Quỳnh nghiến răng, rủa thầm.
Nga chẳng biết đến nỗi khổ tâm của Quỳnh. Thấy anh ngồi im, nó cũng
lặng thinh. Đôi lúc, nhớ tới việc Quỳnh giúp đỡ mình hôm qua, Nga cảm
động quay sang định nói với anh một câu gì đó nhưng chợt thấy vành tai kỳ
dị của anh khẽ động đậy, nó giật thót và vội vã mím chặt môi lại.
Hai ngày sau, trong lúc cả lớp lục đục kéo nhau ra sân khi tiếng chuông ra
chơi vừa vang lên thì Quỳnh vẫn ngồi yên tại chỗ. Điều đó khiến Nga ngạc
nhiên. Từ trước đến nay, chưa bao giờ Nga thấy Quỳnh ngồi lại trong lớp vào
giờ ra chơi. Nhưng hôm nay, Quỳnh có vẻ như không nghe thấy tiếng chuông
reo. Anh ngồi nhấp nhổm trên ghế và đang loay hoay lục lọi cái gì đó trong
ngăn bàn, thỉnh thoảng lại liếc sang Nga như muốn nói điều gì.
Lát sau, chờ cho Hạnh rời khỏi chỗ ngồi và đi ra cửa, Quỳnh mới ngập
ngừng lấy ra từ trong ngăn bàn một cái lọ nhỏ và rụt rè đưa cho Nga, nói:
- Cho Nga cái này nè!
Nga cầm lấy cái lọ từ tay Quỳnh, trố mắt hỏi:
- Lọ gì vậy?
- Benzine.
Nga vẫn ngơ ngác:
- Benzine là thứ gì?
Quỳnh mỉm cười. Lần đầu tiên Nga thấy anh cười. Khi cười, mặt mày anh
trông dễ coi hơn. Quỳnh cười, và nói:
- Benzine là một loại dầu dùng để tẩy dầu mỡ rất tốt.
Nói xong, Quỳnh bỗng thấy ngượng ngùng. Anh cúi nhìn xuống đất, mũi
đỏ ửng. Tuy nhiên lần này cái mũi kỳ dị của Quỳnh không khiến Nga sờ sợ
nữa. Nga chỉ thấy lòng mình xúc động trước sự quan tâm của Quỳnh. Nó
xoay xoay lọ benzine trong tay, dịu dàng nói:
- Cảm ơn anh nghen! Anh tử tế quá!
Quỳnh càng bối rối tợn. Chưa bao giờ anh nghe thấy một người bạn gái
nào nói với anh những lời êm ái như vậy. Vì thế, mũi anh đã đỏ lại càng đỏ,
màu đỏ lan ra khắp mặt, lan xuống tận cổ.
Trong lúc Quỳnh đang lúng túng một cách tội nghiệp thì mội chuỗi cười
khanh khách bỗng vang lên và tiếp theo là một giọng nói oang oang:
- Ha ha, tụi mày lại xem thằng quỷ nhỏ kìa! Nó cũng biết e lệ trước phụ
nữ! Ha ha!
Nga và Quỳnh giật mình ngó ra và cả hai thấy Luận đang đứng tì người
bên cửa sổ nhìn vào với vẻ mặt thích thú.
Câu châm chọc của Luận như một mũi dao chích vào người Quỳnh khiến
anh co rúm người lại. Trong khi đó lại thêm bốn, năm đứa bạn xúm lại quanh
Luận và đứng lố nhố ngoài cửa sổ.
Nga đang ngỡ ngàng chưa kịp nói gì thì Luận lại ngâm nga bằng một
giọng độc địa:
- Giờ chơi mà chẳng ra chơi
Có hai anh chị cứ ngồi bên nhau.
Nga nghe mặt mình nóng ran. Nó vừa ngượng lại vừa tức. Nga định "trả
đủa" Luận bằng một câu gì đó nhưng nó vẫn chưa nghĩ ra được một câu nào
đích đáng.
Thấy Nga và Quỳnh đỏ mặt làm thinh, Luận khoái lắm. Nó vẫn không
làm sao quên được "mối thù" trước đây, lần nó định chơi trội với Nga và bị
Nga phản công tối tăm mày mặt. Đây là dịp may để nó thanh toán nợ nần.
Nghĩ vậy, Luận sướng rên. Nó mở miệng định buông tiếp một câu tai ác.
Nhưng lần này, Luận chưa kịp nói đã phải im bặt. Một bàn tay đã thộp lấy cổ
áo nó.
Luận giật mình. Nó ngước lên và thấy Khải đứng sững ngay trước mặt.
- Mày làm gì vậy?
Luận vừa kêu lên vừa gạt tay Khải ra. Nhưng cánh tay rắn chắc của Khải
vẫn không nhúc nhích.
- Mày có buông ra không? - Luận lại kêu lên.
Khải gằn giọng:
- Tao chỉ buông ra nếu mày không nói bậy nữa!
Khải to con nhất lớp, lại là lớp phó trật tự, giọng anh đầy đe dọa. Biết
đụng phải... lửa, Luận đành xuống nước:
- Được rồi! Mày buông ra đi!
Khải vẫn chưa chịu:
- Được rồi là sao?
Luận khẽ liếc đám bạn đứng chung quanh, giọng lúng túng:
- Được rồi là... là tao không chọc Nga với thằng quỷ nhỏ nữa!
Khải nheo nheo mắt:
- Nhớ nghen!
Và anh bỏ tay xuống.
Mặt Luận đỏ gay. Nó tức anh ách nhưng không dám làm gì Khải. Nó biết
nếu đánh nhau, nó sẽ thua. Trước khi bỏ đi, Luận chỉ biết đưa mắt nhìn Nga
và Quỳnh một cách căm tức. Chỉ tại hai đứa này, Luận nhủ bụng và kể từ lúc
đó, nó luôn luôn nuôi ý nghĩ trả thù.
Nga không thèm để ý đến vẻ mặt hằn học của Luận. Nga nhìn Khải, khẽ
gật đầu ra dấu cám ơn. Và nó bỗng đâm ra hoang mang khi thấy Khải cũng
đang mỉm cười nhìn mình, ánh mắt long lanh như muốn nói bao điều thầm
kín.
THẰNG QUỶ NHỎ
Nguyễn Nhật Ánh
www.dtv-ebook.com
Chương 3:
Trong lớp, ngoài Hạnh và Quỳnh, thỉnh thoảng Nga vẫn trò chuyện với
Khải. Nhà Khải ở cùng phố với Nga, cách căn nhà Nga mới dọn về khoảng
vài căn. Thoạt đầu, Nga không phát hiện ra điều đó.
Một hôm đi chơi với chị Ngàn về, vừa dắt xe vào cổng, Nga bỗng nghe ai
gọi mình:
- Nga!
Ngoảnh lại, Nga thấy Khải đang đứng trước cổng nhà hàng xóm ngó sang.
Nó ngạc nhiên:
- Anh đi đâu vậy?
Khải cười:
- Tôi đâu có đi đâu! Nhà tôi ở đây!
Vừa nói, Khải vừa chỉ tay vào căn nhà có hàng rào bông giấy. Nga trố
mắt:
- Ủa, anh ở đó hả?
- Ừ.
- Anh ở đó sao Nga không biết?
Vừa buột miệng, Nga chợt thấy câu hỏi của mình kỳ cục và ngớ ngẩn làm
sao. Nó chưa biết chữa lại như thế nào, Khải đã đáp:
- Tại Nga không để ý đó thôi! Còn tôi, tôi biết Nga từ hồi Nga mới dọn
về.
Câu nói của Khải khiến Nga bối rối vô cùng. Nó chỉ biết mỉm cười bẽn
lẽn.
Khải lại hỏi:
- Nga đi đâu về đó?
- Nga đi chơi với chị Ngàn.
Nga quay lại định giới thiệu chị Ngàn với Khải. Nhưng chị Ngàn không
có ở đó. Chị bỏ vào nhà tự lúc nào. Trong khi Nga đang còn loay hoay chưa
biết nói gì, Khải bỗng lên tiếng:
- Tôi vào nhà chơi được không?
Không hiểu sao Nga lại lúng túng buột miệng:
- Nhà nào?
- Thì nhà Nga ấy! - Khải mỉm cười - Nếu tôi vào nhà... tôi, tôi đâu cần
phải xin phép làm gì!
Câu pha trò của Khải khiến Nga bất giác phì cười. Nó không hiểu sao
mình lại vụng về đến mức ấy. Nó nhìn Khải, gật đầu:
- Mời anh tự nhiên.
Thực ra, Khải "tự nhiên" hơn Nga tưởng nhiều. Anh vừa bước qua, vừa
gật gù nhận xét:
- Lẽ ra Nga phải mời tôi vào nhà chơi trước khi tôi đề nghị kìa!
Nga biết Khải nói đùa. Nhưng cái giọng trịch thượng của anh thật đáng
ghét. Nga định nói "còn khuya" nhưng cuối cùng nó kềm lại được. Nó mím
môi, lặng lẽ dắt xe vào nhà. Khải đủng đỉnh theo sau.
Khải vào chơi không lâu. Và anh cũng chẳng trò chuyện gì nhiều. Khải
chỉ hỏi Nga hồi trước học trường nào, tại sao lại chuyển về đây. Nga trả lời là
Nga không biết, gia đình đi đâu Nga đi đó.
Khải nói:
- Ở trong lớp hình như Nga không chơi với ai?
- Tại mới về, Nga còn lạ.
- Nga vào học nửa tháng rồi, lạ gì nữa?
Nga cười:
- Thì Nga vẫn trò chuyện với Hạnh và Quỳnh đó chứ!
Nghe nhắc đến Quỳnh, Khải khụt khịt mũi:
- Nga nói chuyện với Quỳnh, chắc Quỳnh sung sướng lắm!
Nga nhíu mày:
- Sao anh lại nghĩ vậy?
Thấy Nga có vẻ khó chịu, Khải thoáng bối rối:
- Thì tại vì... trước nay Quỳnh ít trò chuyện với bạn gái.
Nga không nói gì. Nó ngồi im một hồi, rồi khẽ nói:
- Quỳnh là một người bạn đáng mến.
Khi nói, Nga không nhìn Khải nhưng nó vẫn cảm thấy anh đang cựa mình
trên ghế. Nga chờ đợi Khải phản đối ý kiến của mình. Nhưng không, Khải chỉ
nói:
- Quỳnh làm trò thật hay!
Nga lại khẽ nhăn mặt. Khải không hiểu hoặc cố tình không hiểu điều Nga
nói. Sự đáng mến của Quỳnh không phải ở chỗ anh biết ve vẩy hai tai hoặc
biểu diễn trò đi hai tay ngoạn mục. Nga muốn nói đến sự tốt bụng của anh
bạn kỳ dị và lúc nào cũng rụt rè này.
Nhưng Khải không hiểu điều đó thật. Cũng như anh không hiểu tại sao
mình khen Quỳnh mà Nga lại tỏ vẻ không hài lòng. Tự nhiên Khải cảm thấy
cuộc trò chuyện bắt đầu trục trặc và anh biết rằng mình đã đánh mất thái độ
tự tin khi mới bước vào nhà. Vì vậy, Khải vội vã cáo từ.
Nga đưa Khải ra tận cổng, và nói:
- Khi nào rảnh, anh cứ ghé chơi.
Khải gật đầu, nhưng anh không biết chắc khi nào mình mới thực hiện
được lời mời hấp dẫn đó.
Nga vừa quay vào đã thấy chị Ngàn đứng ngay trước cửa. Chị Ngàn nhìn
Nga, chớp chớp mắt, trêu:
- Bữa nay Nga kiếm ở đâu ra một anh chàng đẹp trai thế?
Nga đỏ mặt:
- Chị đừng có nói bậy! Đó là anh Khải, bạn cùng lớp với em.
Chị Ngàn nheo mắt:
- Bạn cùng lớp mà dẫn về nhà, chắc là thân lắm!
Nga nhún vai:
- Em đâu có thân. Nhưng nhà anh ấy ở kế đây nè. Nhà có hàng rào bông
giấy đó.
- À, vậy thì chị nhớ ra rồi! - Chị Ngàn gật gật đầu - Chị có gặp anh chàng
đó đi ngang nhà mình mấy lần. Lần nào chạy ngang, anh ta cũng nhìn vào
đây, chắc là... tìm em.
Chị Ngàn vừa nói vừa cười khúc khích. Còn Nga thì vùng vằng bỏ vào
nhà, giọng giận dỗi:
- Chị lúc nào cũng chọc em!
Nga quen Khải chỉ có thế. Sau lần đó, Khải không ghé chơi nhà Nga thêm
lần nào nữa. Gặp nhau ngoài đường, Khải chỉ mỉm cười chào Nga và hỏi
thăm vớ vẩn vài câu. Nga cũng đáp lại qua loa, thế thôi. Mãi cho đến khi Nga
v...
 





