VIỆC ĐỌC SÁCH

“Đọc sách rất quan trọng. Đó là cách để chúng ta đặt mình vào hoàn cảnh của người khác, từ đó gây dựng lòng đồng cảm sâu sắc. Thế giới câu chuyện trong sách cho chúng ta khả năng tĩnh lặng và độc lập, hai điều đang biến mất nhanh hơn nước băng tan ở vùng cực.” – Những câu nói hay về sách của Ann Patchett

Tài nguyên dạy học

GIỚI THIỆU SÁCH HAY NÊN ĐỌC

VĂN HỌC - TÁC PHẨM VÀ LỜI BÌNH

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Ảnh ngẫu nhiên

Anh_ngay_sach_va_van_hoa_doc_2.jpg Huong_ung_tuan_le_hoc_tap_suot_doi.jpg Anh_ngay_sach_va_van_hoa_doc.jpg

LỊCH SỬ - TỰ HÀO VIỆT NAM

SÁCH NÓI - KỸ NĂNG SỐNG

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • CA KHÚC NƠI ĐÓ TÌNH YÊU

    Thất tịch không mưa

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
    Ngày gửi: 09h:09' 07-03-2024
    Dung lượng: 591.1 KB
    Số lượt tải: 4
    Số lượt thích: 0 người
    Mục lục
    Chương
    Chương
    Chương
    Chương
    Chương
    Chương
    Chương
    Chương
    Chương
    Chương
    Chương
    Chương
    Chương
    Chương
    Chương
    Chương
    Chương

    1: Thời Niên Thiếu
    2: Hàn Vũ
    3: Lời Hứa
    4: Bội Tín
    5: Mưa Nước Mắt
    6: Nhìn Từ Xa
    7: Trái Tim Nghi Ngờ
    8: Chờ Đợi
    9: Trái Tim Khiếm Khuyết
    10: Sự Vương Vấn Của Mùa Thu
    11: Cắt Đứt Tình Yêu
    12: Biệt Ly
    13: Nhung Nhớ
    14: VĩNh HằNg
    15: NgóNg TuyếT
    16: Trở Về
    17: VĩNh BiệT

    THẤT TỊCH KHÔNG MƯA
    Lâu Vũ Tình

    Ebook miễn phí tại : www.SachMoi.net

    Chương 1: Thời Niên Thiếu
    Tình yêu giống như lần đầu được nếm thử quả khế mới chín,
    Chua chua chát chát, nhưng không kìm được, vẫn muốn nếm thêm lần nữa.
    Trong quả khế chát xanh xanh nụ cười ngốc nghếch, ngọt ngào của anh, tình đầu thơ ngây, trong sáng
    của em lặng lẽ nảy mầm.
    Chương 1: Thiên Tình
    Tôi tên là Thẩm Thiên Tình.
    Nếu nói đến cuộc đời tôi, chỉ e khó lòng kể hết trong một chốc một lát, sợ mọi người đọc sẽ thấy
    nặng đầu buồn ngủ, vậy nên tôi sẽ chỉ chọn vài trọng điểm để nói.
    Cái gọi là “cuộc đời tôi” thật ra cũng chẳng dài, tính đến nay mới có mười bốn năm, ba trăm hai
    mươi bảy ngày, tám giờ, năm giây mà thôi.
    Đầu tiên, cũng giống như tất cả mọi người, tôi có cha mẹ rất hiền từ, lại có một người anh vô cùng
    đẹp trai, ưu tú, khiến các nữ sinh nhìn thấy đều không kìm được mà hét lên ngưỡng mộ.
    Về phần tôi, từ nhỏ đến lớn, nhận xét của các giáo viên nhìn chung đều quanh đi quẩn lại những từ
    như: cá tính, bốc đồng, bướng bỉnh, khó bảo, thích quản chuyện người khác, vân vân và vân vân…
    Giáo viên nào tốt một chút sẽ nói tôi hoạt bát, hướng ngoại, giữa đường gặp chuyện bất bình chẳng
    tha.
    Nhưng thế thì có gì khác chứ? Chẳng qua chỉ đổi cách nói cho dễ nghe hơn thôi, vẫn khiến tôi bị tổn
    thương.
    Cái gì? Bạn không tin ư?! Để tôi giải thích cho mà nghe nhé!
    Hoạt bát, hướng ngoại: nghĩa là tôi rất nghịch, nghịch vô cùng, nghịch đến mức bị phạt đánh.
    Giữa đường gặp chuyện bất bình chẳng tha: nói cách khác, chính là gây chuyện thị phi, nghịch

    ngợm, phá phách.
    Tôi hận nhất là năm lớp năm, cô giáo chủ nhiệm còn ghi trong sổ liên lạc của tôi là: ngu muội dốt
    nát, thiếu tôn trọng bậc bề trên, hung hăng càn quấy, không biết hối cải, mong phụ huynh quản lý
    nghiêm ngặt hơn, tránh gây hại cho nếp sống đẹp của xã hội.
    Vậy là cô ấy đã trang trọng biến tôi thành con quỷ phá hoại thế giới, làm băng hoại nếp sống xã hội,
    sự khởi sắc hay tụt dốc của nền kinh tế cũng liên quan đến tôi, hơn nữa, ngay cả việc Khổng Minh tiên
    sinh “xuất sư vị tiệp thân tiên tử[1]”, sự thành bại, thịnh suy của Trung Quốc trong năm nghìn năm qua
    cũng đều là lỗi của tôi, chỉ thiếu nước bắt tôi mổ bụng tự sát để tạ tội với thế giới.
    [1] Trong bài thơ Thục tướng của Đỗ Phủ viết về Gia Cát Lượng có câu: “Xuất sư vị tiệp thân tiên
    tử. Trường sử anh hùng lệ mãn khâm”, tạm dịch: Ra quân chưa kịp chiến thắng thân đã khuất, khiến
    người đời sau cũng phải chạnh lòng, nước mắt đẫm đầy vạt áo. Có nghĩa là chưa kịp thành công thì
    người đã chết.
    Tôi chẳng qua chỉ đặt biệt danh “Diệt Tuyệt sư thái[2]” sau lưng cô giáo quá lứa lỡ thì đó, ngoài ra
    còn cá cược với bạn bè trong lớp về màu sắc nội y của cô, mọi người thử nói xem, như thế có được
    coi là phạm tội chết ngàn lần không?
    [2] Nhân vật hư cấu trong tác phẩm Ỷ thiên đồ long ký của nhà văn Kim Dung, là chưởng môn nhân
    đời thứ ba của phái Nga Mi, nổi tiếng là người cứng nhắc, giáo điều, định kiến nặng nề.
    Mẹ phạt tôi quỳ cũng chẳng sao; muốn tôi ngày mai xin lỗi Diệt Tuyệt… à, cô giáo Ngô thì tôi cũng
    đồng ý; viết bản kiểm điểm bày tỏ sự ăn năn, hối hận lại càng là chuyện nhỏ, đảm bảo sẽ rất chân
    thành và đặc sắc gần bằng “Thư ly biệt vợ”; nhưng… điều tôi không thể chấp nhận nhất là mẹ lại
    không cho phép tôi ăn tối, đã thế còn cố ý nấu món thịt kho tàu “đầu sư tử”[3] mà tôi thích nhất nữa
    chứ!
    [3] Thịt viên lớn, có kích thước khoảng 5 – 10 cm.
    Đây đúng là hình phạt vô nhân đạo nhất trên đời này!
    Có điều, vẫn còn may, anh trai luôn bảo vệ tôi bất cứ lúc nào.
    Hồi nhỏ, nhiều lần bị phạt, tôi thường hờn tủi hỏi mẹ: “Mẹ ơi, con không phải do mẹ sinh ra đúng
    không?”
    “Đúng rồi đấy! Con được móc lên từ cống rãnh hôi thối.” Thật quá đáng! Sao mẹ trả lời dứt khoát
    như vậy? Lại còn làm vẻ mặt “Cả đời con, lúc này là thông minh nhất đấy!” nữa chứ.

    Trái ngược với tôi, anh trai là người tài đức vẹn toàn, rất đáng ngưỡng mộ. Mà quả thật tôi cũng
    sùng bái anh vô cùng.
    Khi ấy, điều kiện kinh tế nhà tôi không tốt lắm, gia đình làm nghề nông, cha mẹ hằng ngày đầu tắt
    mặt tối, không thể chăm sóc tôi chu đáo, tôi chẳng khác nào do một tay anh trai nuôi lớn. Đối với tôi,
    anh trai không chỉ là anh trai mà còn là người hiểu tôi nhất trên thế gian này. Không giống những người
    khác luôn phê phán, chỉ trích tôi, anh đối xử với tôi hoàn toàn khác, bao dung mọi hành vi của tôi.
    Mỗi lần tôi gây chuyện, giữa vô vàn cặp mắt chau lại nhìn tôi, luôn có một khuôn mặt mỉm cười, ánh
    mắt tràn đầy sự bao dung, thấu hiểu, âm thầm ủng hộ tôi.
    Ngay từ khi còn rất bé, tôi đã biết anh trai là người vô cùng quan trọng với tôi. Anh vừa là thần hộ
    mệnh vừa là nơi tránh nạn của tôi, mỗi lần xảy ra chuyện gì, người đầu tiên chạy đến bên tôi bao giờ
    cũng là anh; mỗi khi gây họa, tôi cũng tìm đến anh trước nhất. Từ rất lâu rồi, tôi đã nhận thức được
    rằng mình có thể mất đi tất cả nhưng không thể không có anh trai.
    Có lần, cực kỳ buồn chán vì không có việc gì làm, tôi ngồi xổm một bên xem đám bạn hàng xóm
    chơi trò “cô dâu, chú rể”, sau khi về nhà thì luôn miệng kêu gào đòi được gả cho anh trai. Trong
    những năm tháng trẻ thơ vô tri, hồ đồ đó, tôi cũng không hiểu từ “gả” có nghĩa là gì, nhưng Đại Mao –
    anh bạn hàng xóm hơn tôi hai tuổi đã nói với tôi mội cách rất người lớn rằng, “gả” có nghĩa là sống
    bên người mình thích nhất, mãi mãi không lìa xa.
    Người mà mình thích nhất? Đó chẳng phải là anh trai ư?
    Cho nên tôi mới hỏi anh trai có muốn được “gả” cho tôi không.
    Anh trai nói không được.
    “Tại sao?”
    “Bởi vì anh là con trai, không thể “gả” cho em được.”
    “Vậy, gả em cho anh là được chứ gì.”
    “Vẫn không được.”
    “Tại sao?” Lần đầu tiên tôi cảm thấy anh trai thật lắm chuyện, bèn ra sức trừng mắt với anh.
    Anh khẽ cười, xoa xoa đầu tôi: “Bởi vì chúng ta là anh em.”
    Anh em? Tôi nghiêng đầu suy nghĩ, bởi vì là anh em nên tôi không thể được gả cho người anh trai
    mà mình thích nhất sao?

    Năm đó, tôi ba tuổi rưỡi, lần đầu tiên ghét hai chữ “Anh em”.
    Một hôm, nửa đêm tỉnh giấc, không thấy anh trai đâu, tôi hốt hoảng xuống giường đi tìm. Lần theo
    ánh đèn yếu ớt, tôi nhìn thấy anh đang đứng trước cửa phòng cha mẹ, vẻ mặt đờ đẫn, sững sờ.
    “Anh…”
    “Suỵt!” Anh trai đưa ngón tay lên môi, ra hiệu cho tôi yên lặng.
    Tôi gật đầu nghe lời, đi về phía anh, không gây ra một tiếng động nào, loáng thoáng nghe thấy tiếng
    cha mẹ nói chuyện trong phòng.
    Mùa đông năm đó rất lạnh, anh trai thấy tôi không đi giày liền bế tôi lên, đưa về phòng.
    Tôi rất tò mò, hỏi anh: “Anh nghe trộm…”
    “Anh không nghe trộm. Anh dậy uống trà, vô tình nghe được thôi.” Anh đặt tôi lên giường, quỳ
    xuống phủi bụi bẩn trên chân tôi. Đôi chân bé nhỏ của tôi không an phận, cứ đung đưa, đung đưa.
    “Tình, đừng động đậy!” Anh lật chăn lên, túm lấy chiếc tất mà tôi đã đá ra, đi vào chân cho tôi.
    “Hì hì… Anh trai, anh trai…” Tôi nũng nịu nhào tới ôm cổ, hôn lên mặt anh, để lại một vệt nước
    bọt dinh dính.
    Từ trước đến nay anh không bao giờ chê bẩn, chỉ cười cười ấn tôi vào trong chăn rồi nằm xuống
    bên cạnh.
    “Tình, việc tối nay không được nói cho ai biết nhé!”
    “Chuyện anh nghe trộm á?”
    “Anh không nghe trộm, mà là vô tình nghe được.”
    “Không nghe trộm… mà là vô tình?”
    “Đúng, cho nên Tình đừng nói.”
    Tôi nhoẻn miệng cười, ra chiều đã hiểu, gật đầu lia lịa.
    “Không được nói anh nghe trộm… Anh không nghe trộm!”

    “Vô tình?”
    “Đúng, vô tình.”
    “Vô tình nghe trộm.”
    “…” Anh thở dài. “Tiểu Tiểu Tình à, em nhất định đến chết cũng phải giữ chữ “nghe trộm” sao?”
    Tôi không nói với anh, thật ra tôi cũng nghe thấy rồi.
    Giống như anh trai – vô tình nghe trộm.
    Không biết vì sao tôi lại ghi nhớ mấy từ quan trọng đó, mà tôi thậm chí còn chẳng biết cái từ quan
    trọng đó có ý nghĩa gì nữa.
    Nó cứ lởn vởn trong đầu, ngày ngày quấy rầy tôi.
    Thế là tôi liền hỏi anh trai: “Cô nhi là gì hả anh?”.
    Anh đang tắm cho tôi liền dừng lại, lạ lùng hỏi: “Em nghe được từ đâu vậy?”
    “Tối hôm đó. anh nghe trộm…”
    “Chẳng phải anh đã bảo em không được nhắc đến chuyện đấy nữa rồi cơ mà?”
    “Vậy cô nhi là gì?”
    “Cô nhi là…” Anh dừng lại một lúc, giúp tôi mặc quần áo, cân nhắc lựa chọn từ ngữ. “Những đứa
    trẻ không có cha, không có mẹ, cũng không có người thân…”
    “Mẹ nói em là cô nhi, em không có người thân ư?”
    Cho nên cha không phải của tôi, mẹ cũng không phải của tôi, đến anh trai cũng không phải của tôi,
    tôi… là cô nhi?!
    Anh đột nhiên không nói gì, ôm chặt tôi vào lòng.
    Rất lâu, rất lâu sau đó, tôi mới hiểu được cái ôm đó chính là sự đau lòng.
    Dần dần hiểu chuyện, rốt cuộc tôi đã biết cô nhi thực chất là thế nào, cũng hiểu được sự thương xót
    trong cái ôm đó, song tôi cũng chẳng có cảm giác gì nhiều, vì chưa kịp buồn phiền thì đã có quá nhiều
    cảm giác len lỏi trong trái tim rồi, đầy đến nỗi không còn chỗ để chứa cái khác.

    Rốt cuộc có đúng là được móc lên từ cống rãnh hôi thối hay không, tôi chẳng muốn chứng minh, bởi
    vì cho dù không có thứ gì, tôi vẫn có một người thực sự yêu thương tôi hết mực, không bao giờ cô
    đơn.
    Anh trai, thật sự không chỉ là anh trai.
    Vậy thì là cái gì? Tôi vẫn chưa có đáp án, nhưng trước ngày hôm đó, tôi đã vô thức giấu hết số thư
    tình mà những người ngưỡng mộ nhờ tôi gửi cho anh trai.
    Năm lớp bốn, cô bạn thân nhất của tôi khen anh đẹp trai, toàn mượn cớ đến nhà tôi chơi, thế là
    trước khi kết thúc học kỳ đó, tôi đã cắt đứt quan hệ với nó, chính thức tuyệt giao, đồng thời hiểu ra
    một đạo lý ngàn năm không đổi, đó là: tình bạn giữa nữ giới tương đối mong manh.
    Năm lớp bảy, hoa khôi lớp tôi theo đuổi anh trai, tôi yêu cầu anh không được đến trường đón tôi
    nữa, tôi sẽ tự về nhà. Anh cử tưởng tôi không thích dựa dẫm vào anh vì muốn làm ra vẻ “người nhớn”.
    Đùa chứ! Sao tôi có thể để anh trai khôi ngô, tuấn tú của mình hằng ngày bị một bầy con gái si tình
    dùng ánh mắt cưỡng bức được?
    Anh trai là của tôi, của riêng mình tôi thôi!
    Ham muốn chiếm hữu anh trai của tôi khá cao, điều này tôi chưa từng phủ nhận.
    Dần dần tôi bắt đầu hiểu ra, đằng sau ham muốn chiếm hữu mãnh liệt này là gì. Đó chính là tình cảm
    của một thiếu nữ mười bốn tuổi…

    THẤT TỊCH KHÔNG MƯA
    Lâu Vũ Tình

    Chương 2: Hàn Vũ
    Tôi tên là Thẩm Hàn Vũ.
    Cuộc đời tôi thực ra cũng chẳng có gì cao trào, kịch tính, tất cả đều xoay quanh một trọng tâm duy
    nhất là cô gái có tên Thẩm Thiên Tình.
    Cái gọi là “cuộc đời tôi” thật ra cũng chẳng dài, tính tới bây giờ mới được mười bảy năm, hai trăm
    bốn mươi ngày, chín giờ, ba mươi lăm phút, chín giây mà thôi.
    Từ nhỏ tới lớn, nhận xét của giáo viên về tôi nói chung đều quanh đi quẩn lại mấy từ như: phẩm
    hạnh tốt, biểu hiện xuất sắc, ham học, có chí tiến thủ. Kỳ thực, đó cũng chỉ là vì hoàn cảnh gia đình,
    muốn lĩnh học bổng ấy mà.
    Giống như tất cả mọi người, tôi có một người cha và một người mẹ luôn tôn trọng lẫn nhau, còn có
    một cô em gái vô cùng đáng yêu, hoạt bát nhưng lại không thích được khen là đáng yêu, vì đó là biểu
    hiện của sự non nớt, chưa trưởng thành, cũng không thích được khen là hoạt bát vì bệnh nghi ngờ của
    nó rất nặng, cho rằng như thế là có ý mắng nó nghịch ngợm.
    Cậu con trai đầu tiên thổ lộ tình cảm với nó đã hy sinh oanh liệt.
    Tình hỏi cậu ta thích con bé ở điểm gì?
    Ai dè cậu ta trả lời: “Vì cậu rất đáng yêu, hoạt bát.”
    Không khó để tưởng tượng anh chàng này sẽ chết thảm thế nào, nhỉ?
    Tình thấy cậu con trai đó thật đáng ghét, dám dùng cách này để chế giễu nó.
    Còn tôi lại cảm thấy con bé bị mắc chứng sợ mơ mộng hão huyền.
    Lần đầu tiên cô em gái được tỏ tình, kết quả là đối phương bị đánh bẹp đầu, xin hỏi tôi nên có phản
    ứng gì?
    Rất xin lỗi, tối hôm đó tôi cười đến sái quai hàm, không rảnh để phát biểu cảm tưởng.
    Tình nhà chúng tôi không giống những đứa trẻ khác, nó là một loài hoa lạ, từ nhỏ đã sôi… sôi nổi!
    (Từ này không phạm vào điều cấm kỵ của nó nhỉ?) Một đứa trẻ khỏe khoắn, hiếu động, chẳng có lấy

    một khắc ngồi yên, vừa biết bò đã chui khắp phòng, sau khi biết đi, đừng hòng con bé ngồi một chỗ,
    loáng một cái lại phải đi tìm nó khắp nơi.
    Con bé rất thích chơi trò trốn tìm, chui bên đông, trốn bên tây; bắt người khác đi kiếm, nhưng rất lạ,
    cho dù nó trốn ở đâu tôi vẫn mò ra được, người đầu tiên tìm thấy nó luôn là tôi.
    Điều khác thường nhất là, có một năm thu hoạch ruộng, cha mẹ không yên tâm để hai đứa trẻ ở nhà,
    liền đem chúng tôi theo, lúc đó Tình đã biết bò, đang học đi, cà ngày bò đi bò lại, hãnh diện thể hiện
    thành quả, không biết loay hoay thế nào lại bò lên đống rạ đầy, cuối cùng không xuống được. Chẳng ai
    biết rốt cuộc làm thế nào mà con bé bò lên được trên đó, người lớn cũng không biết phải cứu kiểu gì.
    Nghe nói, nếu mà ngã từ độ cao đó xuống thì đủ khiến đứa trẻ chưa đầy một tuổi không biết trời cao
    đất dày ấy phải bỏ mạng.
    Tuổi thơ của con bé chỉ toàn là mạo hiểm và kích động.
    Thiên Tình là do một tay tôi chăm bẵm, có thể nói, tôi là người thân thiết nhất của nó, không ai có
    thể hiểu con bé hơn tôi, khi nó bi bô tập nói, từ đầu tiên biết gọi không phải cha, cũng không phải mẹ,
    mà là anh.
    Tên đầu tiên con bé nhớ là Thẩm Hàn Vũ.
    Đói, mệt, bị thương, té ngã, chịu oan ức… nó chỉ biết đến tìm anh trai.
    Còn nhớ có một năm, nó đi lạc, cả nhà lo lắng phát điên, ra sức tìm kiếm, cuối cùng nhận được điện
    thoại của sở cảnh sát, liền vội vàng tới nơi, con bé ăn no uống đủ, vừa nhìn thấy tôi liền lao ngay vào
    vòng tay, cười ngô nghê rồi ngủ thiếp đi.
    Nhân viên cảnh sát kể cho cha mẹ tôi: “Cô bé này nói chưa sõi, hỏi cái gì cũng không biết, nhà có
    những ai, chỉ trả lời “anh”, hỏi cha mẹ tên gì nó cũng không nói được, bản thân tên gì càng không biết,
    kỳ lạ là tên anh trai thì lại nhớ rất rõ, cũng may nó nhớ, nếu không chúng tôi thực sự không biết làm thế
    nào. Cô bé ăn uống xong liền khóc toáng lên đòi tìm anh, khiến mọi người chúng tôi được một phen
    rối loạn.”
    Sau một phen hú hồn, con bé ngủ ngoan, say giấc nồng trong vòng tay tôi, hoàn toàn không để ý tới
    những người lớn vì nó mà nhốn nháo, cứ như chỉ cần có tôi ở bên, trời long đất lở cũng chẳng làm nó
    hốt hoảng.
    Con bé là bảo bối của tôi. Tôi luôn cho rằng mình có thể bảo vệ, yêu thương nó như thế, cho đến
    khi giao nó vào tay người đàn ông khác để anh ta tiếp tục nhiệm vụ bảo vệ, yêu thương con bé.

    Cho tới năm bảy tuổi, vô tình nghe thấy cha mẹ nói chuyện, giữa tôi và con bé đã có sự thay đổi, em
    gái không còn chỉ là em gái…
    Con bé non dại, không hiểu hoàn cảnh đáng thương của mình, nhưng tôi lại đau lỏng thay nó, thương
    đứa bé không có gì cả.
    Tôi tự nhủ với mình, sẽ đối tốt với con bé gấp bội, sẽ bù đắp toàn bộ những thiếu sót của ông trời.
    Tình rất vui vẻ, còn vui vẻ hơn tôi tưởng. Tính cách lạc quan, cởi mở khiến con bé lúc nào cũng nở
    nụ cười rạng rỡ, vô lo. Chưa từng thấy nó vì cái gì mà đau lòng tới mức không thể vượt qua.
    Dù gây họa bị phạt, dù tất cả mọi người đều không hiểu nó, chỉ cần tôi hiểu là đủ.
    Chỉ cần tôi hiểu, con bé liền cười.
    Khi Tình học lớp năm, cô giáo chủ nhiệm tố hết tội trạng của nó trong sổ liên lạc, mẹ có vẻ rất tức
    giận, nhưng tôi biết Tình không nghịch ngợm như họ nghĩ, nó không phải đứa bé trẻ vô cớ gây chuyện,
    nhất định có nguyên nhân gì đây.
    Tôi lặng lẽ chuẩn bị sẵn bữa tối cho con bé, hỏi nó vì sao lại lấy gương để soi dưới váy cô chủ
    nhiệm.
    Tình trả lời: “Em ghét cô ấy!”
    “Được, Tình ghét, anh cũng ghét. Nhưng có thể nói cho anh biết vì sao không?”
    “Cô ấy vu oan cho em!” Tình nhệch miệng, nước mắt dâng lên.
    Vu oan? Tôi nhíu mày: “Cô ấy vu oan cho em cái gì?”
    “Cả lớp đều ghét cô ấy, có người bỏ con gián vào cốc trà của cô ấy, tìm không ra thủ phạm, cô ấy
    liền đổ lên đầu em. Chẳng lẽ vì em thường hay gây chuyện mà việc xấu nào cũng nhất định là do em
    làm ư? Sao có thể như vậy chứ?”
    Giọng nói lộ rõ sự tủi thân, non nớt, con bé không thể hiểu, cũng không thể chấp nhận sự đối xử
    thiên vị.
    “Tình, em dậy đi!” Tôi sẽ không để em gái phải chịu phạt oan ức. “Ăn cơm xong còn đi tắm rồi
    ngủ, ngày mai anh đưa em đến trường.”
    “Nhưng mẹ…”

    “Anh sẽ nói với mẹ giúp em. Nhưng em làm thế cũng không đúng, biết không Tình? Cho dù em ghét
    cô giáo cỡ nào, cũng không thể làm như vậy, hiểu không?”
    Con bé gật đầu: “Anh có cảm thấy em là đứa trẻ hư không?”
    “Đương nhiên không phải!” Con bé là do tôi trông nom từ nhỏ, sao tôi không hiểu nó chứ? Nó chưa
    bao giờ hư, chỉ là sự hoạt bát gây cho nó nhiều khó khăn, mạo hiểm hơn người khác, tính tình lại ngay
    thẳng, yêu ghét rõ ràng, không giả dối.
    Tôi chưa bao giờ cho rằng như thế có gì không tốt, thậm chí còn hy vọng con bé mãi mãi giữ được
    sự ngây thơ như vậy. “Anh trai là tốt nhất, người khác không hiểu cũng chẳng sao, chỉ cần anh hiểu là
    được rồi.” Con bé hay nói câu này nhất.
    Điều đó khiến tôi hiểu rằng, nó coi tôi quan trọng hơn cả cha mẹ, hơn tất cả mọi người thậm chí là
    chính bản thân nó. Nó có thể bình tĩnh tiếp nhận việc mình là trẻ mồ côi bởi vì nó còn có tôi.
    Trong lòng nó có thể không có cha, không có mẹ, không làm con gái nhà họ Thẩm, nhưng không
    không thể không có tôi.
    Điều này đã vượt quá mối quan hệ anh trai, em gái thông thường. Đó không chỉ là tình cảm anh em
    đơn thuần nữa, mà còn có thêm nhiều ràng buộc, nhiều sự lưu luyến không nỡ rời.
    Khi nhìn thấu điểm này, con bé đã là sự ràng buộc và trách nhiệm không thể từ bỏ cả đời này của
    tôi, vì ngày hôm đó, tôi đã ngoắc tay với con bé, hữa sẽ mãi mãi bên nhau.

    THẤT TỊCH KHÔNG MƯA
    Lâu Vũ Tình

    Chương 3: Lời Hứa
    “Tình!” Trên đường từ trường về, thái độ phớt lờ của em gái khiến lòng Thẩm Hàn Vũ đầy nghi
    hoặc.
    Anh theo cô vào phòng, thấy cô lấy sách ra, liền quan tâm bước lên phía trước hỏi: “Viết bài à? Có
    cần anh dạy không?”
    “Không cần, em tự viết, anh đi ra đi!”
    Thẩm Hàn Vũ ngẩn người. Đây là lần đầu tiên cô bé xua đuổi anh. Trước nay cô chỉ biết quấn lấy
    anh, chưa từng như thế này bao giờ.
    Hôm nay rốt cuộc cô bé làm sao vậy nhỉ?
    “Tình…”
    “Em không rảnh!” Cô giơ cao quyển sách, che mặt.
    “Nhưng…”
    “Đừng làm ồn!”
    “Anh muốn nói là…”
    “Phiền phức quá, không thấy em đang học à?” Cô bé đặt sách xuống, gân cổ hét to.
    Anh thở dài: “Anh chỉ muốn nhắc là em cầm ngược sách rồi.”
    Cô cúi đầu nhìn một cái rồi ngẩng lên trợn mắt với anh, phồng má, không nói nên lời.
    Biểu hiện này khiến anh bật cười.
    Chỉ cần tức giận là hai má Tình liền đỏ lựng, giống như quả táo đỏ, khiến người ta muốn cắn một
    cái.
    “Cười cái gì mà cười! Cười cho đứt ruột mà chết đi! Anh tưởng là học sinh gương mẫu thì ghê gớm
    lắm à?” Trong cơn tức giận, quyển sách liền bay vèo tới chỗ anh, tròng mắt cô đỏ hoe, tủi thân muốn
    khóc.

    Thẩm Hàn Vũ không cười được nữa, hoảng sợ hỏi: “Sao vậy? Nói khóc liền khóc luôn à?”
    “Sao em phải nói với anh? Đi ra đi!” Thiên Tình hờn dỗi hất cánh tay vỗ về của anh.
    Thẩm Hàn Vũ nhìn chằm chằm vào cánh tay bị đẩy ra, trong phút chốc không kịp phản ứng.
    Xem ra tâm trạng cô bé thực sự rất xấu. Anh cũng không thèm chấp, gật đầu, nhân nhượng cô:
    “Được rồi, vậy em đọc sách đi, anh ra ngoài, không làm phiền em nữa.”
    Anh nhặt quyển sách lên, đặt vào tay cô bé. Cô ngơ ngẩn nhìn theo bóng dáng anh dần biến mất sau
    cánh cửa, không dám quát anh, chỉ có thể chán nản đập mạnh cặp xách.
    “Đồ ngốc! Thẩm Hàn Vũ là đồ đại ngốc…”
    Không khí căng thẳng kéo dài tới bữa tối, đến cha mẹ cũng cảm thấy điều bất thường ở hai đứa.
    Thiên Tình bình thường lắm lời, đột nhiên lưỡi như bị mèo ăn trộm mất, lặng lẽ không nói gì, chẳng
    trách ai tin được chứ?
    “Tiểu Tình, hôm nay con thấy khó chịu à?” Cha mẹ quan tâm hỏi han.
    “Không ạ.” Cô bé cúi đầu và cơm.
    Một ánh mắt thân thiết nhìn cô chằm chằm, cô cảm nhận được nhưng cố chấp không thèm đáp lại.
    “Món thịt kho tàu “đầu sư tử” em thích ăn nhất đây…” Thẩm Hàn Vũ theo thói quen gắp cho cô.
    “Tự em gắp được, không cần anh nhiều chuyện!” Cô chẳng thèm nhìn, đẩy bát đi.
    Đôi đũa sững lại giữa không trung, anh lúng túng ngây người.
    “Tiểu Tình, sao con có thể nói với anh như vậy!” Mẹ nghiêm mặt quở trách.
    “Mẹ, không sao mà…” Thẩm Hàn Vũ cười gượng gạo, muốn xoa dịu tình hình.
    “Cái gì mà không sao, Tiểu Tình, xin lỗi anh con đi!”
    “Con không muốn!” Cô giận dỗi cãi lại.
    “Mẹ nói là xin lỗi anh đi, Thẩm Thiên Tình!”
    “Mẹ, thực sự không cần…”

    “Thẩm Hàn Vũ, không cần lòng tốt giả tạo của anh.”
    “Thẩm Hàn Vũ là để cho con gọi à? Không biết lớn nhỏ, nó là anh con đấy! Đừng ỷ mình ít tuổi mà
    tùy tiện, khi anh trai ở tuổi con, hiểu chuyện hơn con gấp trăm lần!”
    “Tiểu Tình, con xin lỗi đi! Lần này là con không đúng.” Đến người cha vốn ít nói cũng lên tiếng.
    Cô uất ức đầy bụng, đặt mạnh đũa xuống: “Con biết anh cái gì cũng đúng, cái gì cũng tốt, con thì
    việc gì cũng làm không tốt, chỉ để thầy cô giáo mách tội, mất mặt cha mẹ. Không cần cha mẹ phải nhắc
    lại. Dù sao con cũng là người thừa trong cái nhà này, cha mẹ có anh để làm niềm tự hào như vậy là
    được rồi!”
    Nói xong, cô đẩy ghế, quay người chạy ra ngoài.
    Còn lại ba người ngồi sững sờ bên bàn ăn.
    “Nói xằng bậy gì vậy?” Mẹ nhíu mày. “Đầu con bé này có chỗ nào không ổn à?”
    Thẩm Hàn Vũ cắn môi không nói, nhìn theo bóng cô dần mất hút, nhíu mày suy nghĩ.
    Là do tài năng của anh quá bộc lộ, làm tổn thương lòng tự tôn của cô bé chăng?
    Cô luôn tỏ ra cởi mở, thoải mái, anh chưa từng nghĩ sự nổi bật quá mức của mình có thể tạo áp lực
    cho cô. Là ai đem hai đứa ra so sánh, khiến cô bị tổn thương?
    “Các con cãi nhau à?” Cha quan tâm hỏi, có chậm hiểu cũng thấy rõ sự khác thường.
    Đây quả là một việc kỳ lạ, chẳng phải thường ngày tình cảm của hai anh em tốt tới mức khiến người
    ta ghen tỵ sao? Hai đứa cũng có lúc giận dỗi ư?
    “Không ạ. Cha đừng lo con sẽ giải quyết việc này.”
    “Con ấy à, đừng có nuông chiều nó quá, con bé này coi trời bằng vung rồi!” Mẹ lắc đầu, thở dài
    nói.
    Ánh mắt chuyển sang chỗ trống bên cạnh, bát cơm bỏ lại trên bàn, chưa ăn được mấy miếng, anh nói
    khẽ: “Tình không phải như vậy đâu.”
    Anh biết cô sẽ không như thế, vì anh hiểu cô còn hơn cả bản thân mình.
    “Tiểu thư, chỉ có một mình à? Có muốn đi uống cốc trà cùng ta không?”

    Anh tựa vào thân cây, ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên giữa đám cành lá rậm rạp có một dáng người
    nhỏ nhắn đang ngồi.
    Rõ ràng anh là người có tính khí thận trọng nhưng lại học giọng điệu nói năng tùy tiện của giới trẻ.
    Nếu là trước kia, cô nhất định sẽ bị anh chọc cho bật cười, nhưng bây giờ, cô chẳng có tâm trạng đâu
    mà xem anh đùa.
    “Anh đến làm gì?” Cô trừng mắt nhìn.
    “Muộn thế này mà em chưa về, anh có thể không tới sao?”
    Lần sau phải đổi chỗ trốn mới được! Cô thầm nhủ.
    “Ai cần anh nhiều chuyện? Em không thích chút nào.”
    “Không phải nhiều chuyện, mà là quan tâm.” Anh dịu dàng trả lời, không mảy may bị ảnh hưởng bởi
    tính nóng nảy của cô. “Em không xuống hả? Vậy anh phải lên đó rồi!”
    “Không cần!” Cô căng thẳng la to.
    Anh nhướng mày, cười khẽ. Cho dù trong lòng cô rất chán ghét nhưng vẫn quan tâm tới anh.
    Hồi nhỏ, người lớn đều nói cô giống con sư tử hoang dã, chẳng chịu ngồi yên dù chỉ một giây, khác
    hẳn người anh trai chín chắn, hiểu chuyện. Năm lên sáu tuổi, cô tìm thấy thú vui mới – trèo cây, kết
    quả là lên được nhưng không xuống được, ngồi trên cây gào khóc gọi anh trai tới cứu.
    Lúc đó, anh đang đọc sách dưới gốc cây, chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, lần đầu tiên trong đời trèo cây
    để cứu cô.
    Kết cục của tình cảm anh em sâu sắc ấy là anh bị ngã, tay trái bị trật khớp, chân phải bị gẫy, phải
    nằm trên giường hai tháng.
    Hai tháng đó, ngày ngày cô đều khóc bên giường, nhấn chìm anh trong nước mắt, đồng thời chỉ lên
    trời thề sau này sẽ không trèo cây nữa. Song thực tế đã chứng minh cô là loại người không có vết
    thương mới liền quên ngay vết đau cũ, sau khi anh có thể xuống giường đi lại, cô bé đã quên bẵng lời
    thề hào khí ngút mây lúc đó.
    Thế là anh trai thức thời đành giúp cô mượn cớ. “Ôi, anh muốn ăn khế, Tình hái giúp anh được
    không?”
    Có thể giúp anh làm việc gì, Tình đều cười rất vui vẻ. Cô nhỏ tuổi, không phân biệt được quả nào

    chín, hái bừa một đống, anh còn nhớ quả khế đó chua tới tận xương tủy mà vẫn phải gượng cười.
    Giây phút ấy, lần đầu tiên anh lĩnh ngộ được thế nào là “Tự tạo nghiệp chướng, không thể sống
    được”.
    Thấy nụ cười nơi khóe miệng anh, Thẩm Thiên Tình cảm thấy mình giống con chuột bị mèo vờn, tức
    giận thu lại cái chân đang thò xuống: “Vì sao em phải nghe anh? Em không xuống!”
    Anh gật đầu ra chiều đã hiểu, chẳng nói hai lời, xắn tay áo định trèo lên.
    “Này, này!” Cô vội nói. “Anh đừng lên!”
    “Vậy em xuống đi!” Nếu cô không xuống thì anh phải lên, không có thương lượng.
    Thẩm Thiên Tình thở hổn hển, nhất thời bị sự tự tôn nực cười của mình quấn chết, tiến thoái lưỡng
    nan.
    “Tốt nhất em mau quyết định đi, nếu anh không nhầm, bên tay trái em, hướng hai giờ, có một con
    sâu đang tiến về vị trí em ngồi với tốc độ 0.1 km/h đấy.”
    Anh còn chưa nói dứt lời, cô đã sợ hãi đạp vào khoảng không, biểu diễn màn rơi tự do mạo hiểm,
    một lần nữa minh chứng cho lực hút của trái đất.
    Thẩm Hàn Vũ phản ứng nhanh chóng, hiểu đạo nghĩa mà tự động cứu mỹ nhân.
    Chỉ là, anh phải nói thêm một điều, phim truyền hình nhiều tập toàn là lừa người ta, sau pha lãng
    mạn không chịu nổi này, do nữ chính nhảy từ trên xuống, dưới tác động của trọng lực cộng thêm tốc
    độ, anh hùng cứu mỹ nhân chỉ có thể bị đè chết.
    Có lẽ vài năm nữa anh mới có khả năng đỡ được cô, nhưng bây giờ, rất xin lỗi, anh vẫn chưa dũng
    mãnh như thần.
    Không chịu nổi sức nặng của cô, anh cùng cô ngã nhào, thật là mất hình tượng!
    “A!” Anh hít một hơi, hai tay bị cô ép chặt, chà xát vào da, đau âm ỉ, nhưng ít ra cũng giúp cô
    không bị thương.
    Xem đi, hình tượng xấu đến vậy, các nhà biên kịch có thể nói cho bạn không chứ?
    Anh hùng quả nhiên không phải ai cũng làm được.

    “Xin lỗi, tại hạ năng lực có hạn.” Anh cười khan, nhặt cọng cỏ trên đầu cô.
    Thẩm Thiên Tình ngượng ngùng đẩy anh ra, ngồi dậy.
    Nhìn thấy quả khế cô tiện tay hái trong lúc cấp bách, anh thuận tay đón lấy, chà vào áo hai lần, sau
    đó cho lên miệng.
    Vẫn chua như thế!
    Cô vội vàng giơ tay đẩy ra. “Anh đừng ăn! Quả đó chưa chín.”
    Anh cười, ánh mắt chăm chú nhìn cô vô cùng dịu dàng.
    “Không sao.”
    Là do cô hái nên có chua nữa anh cũng vẫn ăn.
    “Anh đừng có hiểu lầm, không phải là em quan tâm đến anh đâu, anh có bị đau bụng hay không thì
    cũng mặc kệ. Anh là con trai cưng của cha mẹ, có sơ suất gì, người bị mắng lại là em”, cô nói ngang.
    Anh không cười nữa. “Em rất để tâm, phải không?”
    “Gì cơ?” Cô vùi mặt vào đầu gối, giọng nói buồn bã.
    “Sự tồn tại của anh.” Anh nhẹ nhàng bổ sung. “Có một người anh trai như anh là áp lực rất lớn với
    em, đúng không?”
    Cô ngẩng đầu, mở to mắt.
    Đôi mắt của Tình rất đẹp, giống như hai ngôi sao trong đêm mùa hạ, rất sáng và có hồn.
    “Xin lỗi, là anh không tốt, không nghĩ đến tâm trạng của em.” Anh xoa nhẹ mái tóc ngắn chưa tới
    vai của cô, khẽ hỏi: “Tình, em muốn anh làm thế nào?” Phải làm thế nào thì cô mới vui lên?
    “Anh cho rằng em đang ghen tỵ với anh ư?” Cô lên tiếng, nhảy dựng lên như bị sỉ nhục.
    “Anh không có ý đó.” Là mắt xích nào có vấn đề? Anh dùng từ không đúng ư? Tại sao lại khiến cô
    có cảm giác này?
    Cô tức tối, ra sức hất cánh tay vỗ về của anh. “Thẩm Hàn Vũ, anh là đồ… ngu ngốc nhất thế kỷ, ngu
    ngốc không ai bằng! Em… em sắp bị anh làm cho tức chết rồi!”

    Thẩm Hàn Vũ trợn tròn mắt, ngẩn người nhìn bóng dáng cô đang chạy như bay xa dần, chưa kịp
    hoàn hồn.
    Không phải như vậy ư? Vậy rốt cuộc vấn đề là ở đâu?
    Anh như rơi vào đám sương mù, một hồi sau mới phát hiện trái tim con gái quả là khó hiểu.
    Nghi ngờ này cứ quấy rầy anh mãi, không tìm ra đáp án, tối nay anh mất ngủ mất thôi.
    Cả buổi tối lật đi lật lại trên giường, giấc ngủ mãi chưa tới, anh mở mắt, nhìn chăm chú sang chỗ
    trống bên cạnh, thở dài.
    Hồi nhỏ, hoàn cảnh gia đình không được khá giả, anh và Tình ở chung một phòng, ngủ cùng một
    giường, trong đêm đông lạnh lẽo, cơ thể bé nhỏ của Tình vô cùng ấm áp.
    Sau này, cuộc sống cải thiện hơn, khi đó cô vừa lên lớp một, cha mẹ cho rằng hai đứa lớn rồi,
    không thích hợp để ngủ chung nữa, sau khi suy nghĩ mội hồi, bèn quyết định cơi nới thêm một phòng.
    Hai đứa đều có phòng riêng nhưng Tình không quen, mỗi lần mất ngủ đều ôm gối chạy sang gõ cửa
    phòng anh, nói: “Em đã quen có anh ở bên cạnh, nửa đêm tỉnh dậy, đột nhiên không thấy anh đâu, chỉ
    còn mình em, em đương nhiên sẽ sợ hãi!”
    Cứ như vậy, cha mẹ cũng không tách họ ra nữa, để mặc cô ở lỳ phòng anh thêm một năm. Sau khi
    lên lớp hai, cô mới từ từ chấp nhận sự thật rằng cô phải ngủ một mình, không còn hơi một tí là ôm gối
    tìm anh.
    Nhưng thi thoảng bốc đồng, cô lại mang theo nụ cười ngọt ngào, xuất hiện trước cửa phòng anh,
    nũng nịu hói: “Anh, tối nay ngủ với anh được không?”
    Nghĩ tới sự bất thường của cô, Thẩm Hàn Vũ ngồi dậy, nhìn chằm chằm vào bức tường trắng.
    Tình hiếm khi khó chịu với anh như vậy, rốt cuộc là có chuyện gì?
    Anh cố gắng nhớ lại, lần bất thường trước hình như là năm cô mười ba tuổi, khi kỳ kinh nguyệt đầu
    tiên xuất hiện, cô cả ngày kỳ quặc, không còn hở ra là ườn trên người anh nữa.
    Anh còn tưởng mình có chỗ nào đắc tội với cô, mất một lúc lâu mới hiểu là cô bé lớn rồi, đã biết
    xấu hổ.
    Hồi đó, mỗi lần thấy anh, cô đều lúng túng, không biết phải nói gì, đành thẹn thùng quay người chạy
    đi.

    Vậy còn bây giờ? Không lẽ là thời kỳ mãn kinh? Em gái mới mười lăm tuổi mà!
    Anh cảm thấy buồn cười với suy nghĩ của mình, cứ phán đoán lung tung như vậy, sớm muộn gì anh
    cũng thần kinh mất thôi!
    Anh tung chăn, tới phòng bên cạnh, gỗ nhẹ hai cái: “Em gái, ngủ rồi à?”
    Im ắng một lúc, không có tiếng đáp lại.
    Anh xoay nắm đấm cửa, chắc chắn rằng cô không đá chăn đi mới nhìn lên bàn, thấy bát cơm anh
    phần cô đã được ăn hết, anh bèn thu dọn cái bát rỗng, rồi nhẹ nhàng đóng cửa.
    Lúc anh rửa bát, cha cũng vào bếp rót nước.
    “Tiểu Tình ngủ rồi à?”
    “Vâng.”
    “Tình cảm hai anh em con vẫn tốt chứ?”
    Bàn tay đang rửa bát hơi khựng lại: “… Vâng.”
    “Từ nhỏ, con bé này chẳng quấn ai, chỉ quấn con. Mỗi lần nó khóc, chỉ có con mới dỗ dành nổi. Nó
    chỉ nghe lời con, chịu uất ức cũng tìm anh trai khóc lóc, kể lể. Cha thấy rõ, nó rất ỷ lại vào con, coi
    trọng con hơn bất cứ người nào.”
    “Cha?” Anh lạ lùng nhìn cha, không rõ vì sao cha đột nhiên nhắc tới chuyện này.
    “Không có gì, cha chỉ muốn con nhớ một điều, con bé là em gái duy nhất của con, con là người
    quan trọng nhất với nó trên thế gian này, con phải có trách nhiệm với con bé.”
    “Con biết.”
    “Vậy con phải hứa với cha, cả đời này sẽ không vứt bỏ, lơ là nó, bất cứ lúc nào cũng phải bảo vệ,
    chăm sóc nó.”
    Bi...
     
    Gửi ý kiến